Chương 50: Cứu viện

Nghe Lôi Bân nói một thôi một hồi, Lão Tam cũng chưa tin tưởng hoàn toàn, có điều hắn cũng không trở mặt, chỉ mở miệng nói: "Mấy người có thấy ai lạ mặt không?"

Mấy thôn dân lắc đầu: "Không gặp người nào lạ."

"Xem ra không chạy về hướng này rồi." Lão Tam ra vẻ áy náy, có ý muốn đuổi bọn người Kinh Sở đi, "Mọi người tìm hướng khác thử xem."

Lôi Bân ra hiệu với Kinh Sở, ngay lập tức Kinh Sở bày ra vẻ mặt cực kỳ lo lắng và gấp gáp: "Vậy … vậy … chúng ta báo cảnh sát nhé? Cô ấy từ trước đến nay chưa bao giờ lên núi, lạc đường thì phải làm sao bây giờ?"

Lôi Bân vỗ vai Kinh Sở an ủi: "Người anh em, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp anh. Tôi có một người anh họ làm trong Cục Công An, cũng có chút vai vế. Để tôi gọi anh ta nhờ giúp đỡ."

Lão Tam vừa nghe ba chữ "báo cảnh sát" trong lòng đánh thịch một cái, nếu như cảnh sát đến mọi chuyện có thể vở lở. Hắn cân nhắc một chút, sau đó nở nụ cười: "Như vậy đi, thời tiết thế này đợi cảnh sát đến cũng lâu, chúng ta coi như cũng có duyên, để tôi giúp anh tìm."

Sau đó hắn nháy mắt ra hiệu với người đàn ông bên cạnh, thôn dân kia liền hiểu ý: "Được! Vậy mọi người cùng giúp một tay."

Hắn đưa nhóm người của Kinh Sở vào nhà trưởng thôn, vợ của trưởng thôn là một người đàn bà chất phát. Có lẽ do làm lụng cực khổ nên bề ngoài trông già trước tuổi, ước chừng bà ta chỉ tầm 50 hoặc 60 tuổi.

Kinh Sở, Lôi Bân, Lão Tam cùng Trưởng thôn nói chuyện. Được vài phút, một anh dân phòng trẻ tuổi giả bộ muốn đi vệ sinh, hỏi hố xí. Trưởng thôn gọi con trai mình dắt anh ta ra sau nhà. Tầm hơn 10 phút, anh ta quay về hướng về Kinh Sở khẽ lắc đầu.

Trưởng thôn nói một tràng thổ ngữ là tiếng địa phương. Kinh Sở nghe cũng hiểu đại khái. Nhưng bây giờ anh đang cải trang, Lôi Bân sợ anh lòi đuôi nên cứ liếc nhìn sang anh. Tuy nhiên, Kinh Sở rất bình tĩnh, trên căn bản anh chỉ nói "ừ, a, a", sau đó ra vẻ lóng ngóng, rồi lòng lo lắng như lửa đốt: "Thế nào rồi, đã tìm thấy người chưa?"

Kinh Sở đứng ngồi không yên, được mấy phút lại lật đật hỏi, Lão Tam nở nụ cười: "Cãi nhau là thời điểm chỉ mong đối phương biến mất, nhưng đến khi không gặp người thì lòng lại đầy lo âu đúng không?"

Kinh Sở thấp giọng nói: "Cãi nhau là cãi nhau, nhưng cô ấy đồng ý theo tôi đến đây, là tôi đã không chăm sóc tốt cho cô ấy."

"Nơi này và Nam Thành không thể so sánh, nếu như cô ấy trở về, việc hôn sự có hủy bỏ không? Nếu cho tôi nói, cứ nên cưới người bản địa, thật sự, nghe tôi đi, con gái bên ngoài gian xảo hơn nhiều", Lão Tam bắt đầu thăm dò.

Kinh Sở nở nụ cười: "Không nói dối anh, tôi từ nhỏ đã quyết tìm vợ bên ngoài. Thôn của tôi cũng có không ít phụ nữ. Trước đây, trong thôn có chú Đường cũng đi "mua" vợ ở bên ngoài, thật hơn hẳn mấy cô trong thôn."

Anh nên tên chú Đường, đây chính là em trai của trưởng thôn, sự thật ông ta cũng mua vợ, bà ta chạy trốn mấy lần, đến khi có con đành chấp nhận số phận ở lại trong thôn. Tất cả những tin này là ngày hôm qua anh điều tra mãi mới ra, ngay lúc này lấy ra dùng thật thích hợp.

Lão Tam cười cười: "Ừ, mấy cô gái bên ngoài dáng dấp thật tuyệt vời, khiến ai nhìn thấy cũng thích. Bà xã của anh cũng rất xinh đẹp, chắc lúc theo đuổi cô ấy không hề đơn giản?"

"Tất nhiên là không, lần này cũng là do ba cô ấy ép phải về cùng tôi, nếu như bây giờ lạc mất, tôi không biết ăn nói với họ thế nào!"

Nhiệm vụ Kinh Sở ở đây là để kéo dài thời gian, trong đầu anh cứ lẩn quẩn suy nghĩ không biết Dương Miên Miên đã thực hiện được đến đâu, tại sao đến giờ này vẫn chưa thấy tăm hơi?

Không phải là đã bị tóm rồi chứ?

Cách đó không xa, vợ trưởng thôn đang đứng trước mặt cô gái gầy trơ xương mắng chửi ầm ĩ: "Nuôi gà không biết nuôi, cho heo ăn cũng làm nó chạy mất, mắt mày bị mù rồi à?"

Kinh Sở quay đầu nhìn, chỉ thấy cô gái kia cúi thấp đầu nhưng hai bàn tay cuộn chặt, bà ta vớ cây chổi đánh túi bụi vào lưng cô gái. Kinh Sở liền lập tức đi tới, bà trưởng thôn vội vàng kéo cô ta vào bên trong.

"Làm sao, cảm thấy tội nghiệp?" Lão Tam hỏi.

Kinh Sở rút điếu thuốc đưa cho hắn: "Tôi chỉ muốn hỏi cô ta có nhìn thấy người lạ không?"

"Lão Tào đã dẫn người đi tìm, ông anh kiên trì đợi một chút."

Được một lát, một người nông dân trông bề ngoài chất phát cùng mấy người đàn ông tiến về phía họ, sau đó đưa ra một bao tay: "Nhặt được ở sau núi, ngay ở lưng chừng đường hướng lên núi."

Đó là một chiếc bao tay bằng len màu phấn hồng, là của Kinh Sở mua cho cô khi họ vừa xuống xe lửa.

Là Dương Miên Miên đã rơi vào tay bọn họ, để lại vật này để báo hiệu cho anh?

"Có thể dẫn tôi lên đó tìm không?"

Về chuyện này Lão Tam không cự tuyệt, hắn nháy mắt ra hiệu với Lão Tào, Lão Tào liền đưa mọi người trở lại con đường nhỏ dẫn lên núi, vừa đi vừa nói: "Đi theo con đường này không cần phải quay ngược trở lại thôn, mà có thể trực tiếp lên núi."

Kinh Sở quay đầu lại nhìn, nơi đây đã cách làng một khoảng khá xa. Bọn họ vừa báo đã phát hiện thêm chiếc bao tay còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!