Chương 48: Dừng chân

Sắc trời ngoài cửa tối đen, Dương Miên Miên vừa ăn bánh mì bơ, vừa nằm trên giường ngó trừng trừng lên khoảng không xa xăm. Kinh Sở đừng phía ngoài toa nằm, dường như đang nhắn tin cho ai, từ phía màn hình điện thoại có thể nhìn thấy anh đang bất giác cau mày.

Chỗ của anh bây giờ là của một nữ sinh đang mang rất nhiều hành lý. Cô gái này không đặt được chỗ, đành phải chịu đứng tạm chung với đám đàn ông, Kinh Sở thấy không tiện, bèn nhường giường nằm của anh cho cô.

Dương Miên Miên ngủ không được, cô đứng lên thò đầu ra ngoài. Kinh Sở nhìn thấy cô nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Cô lôi tay anh kéo vào bên trong, ấn hắn ngồi ở đầu giường: "Bên kia chói mắt quá, anh ngồi đây chắn sáng cho tôi."

Balo: ╮(╯▽╰)╭ Chị muốn anh ấy ngồi đây thì nói thẳng, còn kiếm cớ.

Cô oán thầm: Lấy cớ gì bây giờ, hai người còn chưa phải là cái quan hệ kia kia, nói thẳng ra làm sao?

Kinh Sở cũng đoán ra được ý của anh, có điều không thèm vạch trần. Trên xe lửa buổi tối chắc chắn có kẻ xấu, anh ngồi ở đây cũng an toàn hơn một chút.

Dương Miên Miên vùi mặt sau lưng anh, trên người anh tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, không phải mùi khói thuốc, không thể biết được đó là hương gì, những khi hít vào cảm thấy rất thoải mái, cô lấy tay kéo kéo áo anh.

Kinh Sở cởi áo khoác, đắp lên người cô: "Lạnh không? Uống nước nóng không?"

Anh nghĩ cô lạnh.

Cô lắc đầu một cái, lấy áo khoác của anh che mặt lại, một lúc lâu sau lặng lẽ vòng tay ôm lấy thắt lưng anh, cảm giác thật an toàn, trong chốc lát đã ngủ say.

Xe lửa vẫn xình xịch tiến về phía trước, Kinh Sở ngồi ở trong không gian chật hẹp ấy, lòng chợt bình yên. Lúc trước khi nhìn những biểu hiện ấy, anh đều nghĩ người ta làm quá lên, nhưng tự mình trải qua mới biết tất cả đều là thật lòng.

Trong đêm tối, anh cầm lấy tay cô lên nói khẽ: "Đừng lo lắng, tôi sẽ không bỏ lại em. Đừng sợ, có tôi ở đây."

Dây lưng: (︶︿︶)Miên Miên rõ ràng là ôm em, anh ở đây lại tranh giành được yêu thương, tranh giành người đẹp với người ta.

Sau hành trình sóng yên biển lặng, bọn họ xuống tàu, lại đón thêm một chặng xe buýt để đến thị trấn. Trước khi đến, anh đã liên lạc bên đồn cảnh sát, tìm hiểu rõ tình hình địa phương. Bên phía cảnh sát địa phương cũng đã sắp xếp xong xuôi, chỉ đợi anh đến thôi.

Duy nhất một chuyện không may xảy ra đó chính là khi bọn họ đi tìm nhà trọ, tìm đâu không tìm, trọ đâu không trọ, lại chọn ngay nhà trọ cùng Lão Tam.

Đây là con đường tiến vào thôn Đại Đường và thị trấn nhỏ Tào Gia Câu, dân cư thưa thớt, nhà trọ đều không có được mấy cái. Kinh Sở kể từ khi biết được địa điểm cũng đã ra sức kéo giãn khoảng cách với hắn, không nghĩ bây giờ lại tình cờ gặp nhau ở đây.

Lão Tâm ngay lập tức nhận ra hai người, hai người nay gương mặt rất thu hút, thực sự không muốn chú ý cũng không được.

Hắn quan sát một hồi lâu, lại nhìn thấy Dương Miên Miên ở đó nổi nóng.

"Ăn cà chua xào trứng?"

"Không ăn!" Ha ha ăn ăn!

"Đầu cá nhé?"

"Ai ăn cái thể loại đồ ăn buồn nôn như vậy?" Ha ha ha, cho nhiều nhiều ớt vào.

"Vậy em muốn ăn gì?"

"Gì cũng được!" Lèo nhèo thể nào cũng chết đói!

Vì để tránh cho chính mình không giữ được hình tượng đã nhào nặn mấy ngày nay rồi nhảy xổ vào đám đồ ăn trước mắt, Dương Miên Miên đành giả bộ lạnh lùng quay về phòng.

Kinh Sở nhìn qua Lão Tam, cười với hắn một cái, sau đó quay sang hỏi chủ quán còn quán cơm nào tốt hơn không. Lão Tam vỗ đùi: "Tôi biết, để tôi đưa ông anh đi."

Hắn đương nhiên đâu phải tốt lành gì, sắp đến sào huyệt của hắn. Đối với bất cứ đối tượng nào khả nghi hắn cũng không bỏ qua, đặc biệt Kinh Sở và Dương Miên Miên, là trai tài gái sắc, một chút cũng không giống là người được sinh ra trong nơi khỉ ho cò gáy này.

Tuy nhiên Kinh Sở mấy ngày qua không phải ngồi ôm cây đợi thỏ mà không làm chuyện gì. Anh đã nhờ bên đồn cảnh sát sắp xếp cho anh một thân phận. Hiện tại, anh đóng vai là con của trưởng thôn. Con trai của trưởng thôn này lớn hơn anh một tuổi, sau khi học hết cấp 3 trường làng thì đi biệt tăm, đến giờ cũng chưa quay về.

Lão Tam nghe Kinh Sở có thể kể tường tận chuyện "gia đình" trưởng thôn, trong lòng hắn cũng giảm bớt mấy phần hoài nghi: "Vậy anh đã rất lâu chưa về nhà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!