Chương 46: Bán manh mối

Chưa đến 1 tiếng Tùng Tuấn đã có mặt, tiện đường anh mua một phần Hamburger, café và khoai tây chiên. Anh dĩ nhiên sẽ ngồi ghế phụ lái, không nghĩ đến bây giờ chỗ ấy là của một cô gái xinh đẹp, Tùng Tuấn giật mình: "Mẹ ơi! Tại sao cậu không nói cho tớ biết ở đây có cô em gái nhỏ dễ thương nữa chứ?"

Kinh Sở không nhịn được cười, vừa định giới thiệu, liền nhìn thấy Dương Miên Miên không khách sáo xòe tay: "Tiền!"

"Là sao?", Tùng Tuấn chưa kịp phản ứng.

"100 đồng, đưa ngay lập tức, cám ơn!"

Tùng Tuấn từ bộ dạng mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra biến thành á khẩu = =, anh nuốt nước miếng cái ực: "Ý của em … 100 đồng là …"

"Lệ phí cung cấp số điện thoại, anh không đồng ý?" Dương Miên Miên trừng mắt nhìn anh ta.

Tùng Tuấn sắc mặt trắng bệch: "Không lầm chứ?"

Kinh Sở không nhịn được cười: "Không phải nói tặng hay sao, bây giờ lại muốn thu phí rồi à?"

Dương Miên Miên hừ hừ hai tiếng: "Tôi đổi ý rồi!"

Ai bảo anh ta dám đến đây làm kỳ đà cản mũi, thu phí 100 đồng cho bõ tức.

Tùng Tuấn cũng không quan tâm 100 đồng kia, chỉ có điều phản ứng của Dương Miên Miên làm anh hơi ngạc nhiên, một lúc lâu sau mới rút một tờ đỏ đưa cho cô: "Đây!"

Có tiền trong tay khiến Dương Miên Miên phấn chấn hơn hẳn, lấy một phần bánh Hamburger cắn một miếng lớn. Kinh Sở mở lon coca, cắm ống hút đưa cho cô: "Uống ít thôi! Lạnh lắm!"

Dương Miên Miên không để ý, miệng vừa ăn Hamburger vừa nhón mấy miếng khoai tây chiên.

Tùng Tuấn háy mắt nhìn cô, tra vấn Kinh Sở: "Cậu gọi tớ tới làm gì?"

Kinh Sở quay sang Dương Miên Miên miệng đang đầy thức ăn, sau đó kể lại toàn bộ sự việc cho Tùng Tuấn. Tùng Tuấn không ngạc nhiên cho lắm, anh ta xoa xoa cằm rồi kết luận: "Chuyện này có thể hiểu được!"

"Nói chung bọn này vì tiền chuyện gì chúng nó cũng dám làm." Dương Miên Miên vừa nói vừa lấy lưỡi liếm đầu ngón tay dính đầy tương cà chua. Kinh Sở nhìn không vừa mắt, liền rút tờ khăn giấy đưa cho cô lau tay.

Dương Miên Miên ngoan ngoãn cầm lấy tờ giấy lau lau. Tùng Tuấn liếc Kinh Sở với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng miệng vẫn nói chuyện công việc: "Nếu là như vậy, có một vấn đề rất quan trọng!"

"Tiền!", Dương Miên Miên nhấn mạnh nói ra từ này, "Tôi tìm cách cho!"

Kinh Sở: "… Em lại muốn chơi trò gì đây?"

"Ha ha ha o(*^▽^*)o", xe hơi cười lớn, "Miên Miên, chị học ai lại đi bán manh mối thế này … xấu hổ quá đi( ̄_ ̄ )"

Ghế xe: "Bán manh mối là phạm quy đó, ( ̄▽ ̄" )"

Điện thoại di động: "Em cũng nghĩ như vậy! (⊙v⊙)"

Dương Miên Miên: … Ai cho phép các em ăn nói với chị như vậy hả ╭(╯^╰)╮

Tùng Tuấn a một tiếng: "Vậy để tôi đi liên hệ tên Lão Tam kia, nói chúng ta đang cần người rất gấp, nhưng nếu làm kế hoạch này có thể mọi người không được về quê đón tết đó!"

Dương Miên Miên bình tĩnh nói: "Từ trước đến nay nghỉ đông đối với tôi đều rất buồn chán, có chuyện để làm cũng vui. Tôi có việc, đi trước đây."

Balo đang khoác trên vai cô ngạc nhiên Σ(っ°Д°っ: "Miên Miên, không phải chị muốn ở đây tăng thêm tình cảm với anh Kinh Sở sao?"

"Hiện tại đặt anh ta sang một bên, chị có chuyện quan trọng hơn cần làm."

Đầu tiên phải tìm hiểu xem người đến mua vào ba ngày sau là ai. Là hạng người dễ hay khó đối phó. Nếu đơn giản, từ trên tay hắn sẽ cướp người, còn khó phải tìm cách khác.

Mấy "bạn nhỏ" cũng ra sức giúp đỡ cô, cô không phải đợi lâu đã có từng tin từng tin gửi về. Tuy rằng có tin này tin kia lộn xộn, nhưng sắp xếp một chút vẫn có thể đưa ra một kết luận khả quan.

Kết luận cô có được là: Gã mua trẻ em là một tên nhà giàu, có sở thích quái dị, có người nói hắn không chỉ mua trẻ em châu Á, mà là mua đủ mọi loại màu da từ trẻ con da trắng đến da đen, ở nhà mở những bữa tiệc phóng đãng. Nếu như cần một từ để hình dung, có thể nói là kẻ bị thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!