Nghĩ đến đây, Kinh Sở ngay lập tức quay người chạy lên lầu, nhấn chuông cửa dồn dập, La Bùi Bùi ra mở cửa, hai mắt cô mở to kinh ngạc, chưa kịp nở nụ cười đã thấy anh nghiêm giọng nói: "Em mau chóng rời khỏi Nam Thành."
"Sao?"
"Chuyện này có thể là không phải muốn đối phó em, bọn chúng muốn đấu với anh. Anh nhớ tết âm lịch sẽ thường đi du lịch nước ngoài đúng không? Vậy đi ngay bây giờ, đi ngay ngày mai."
La Bùi Bùi vẫn chưa biết trả lời anh thế nào.
Kinh Sở nở nụ cười chua chát: "Bùi Bùi, chuyện này là anh làm liên lụy em, bọn người đó ra tay rất tàn ác, em sẽ rất nguy hiểm."
"Anh không thể bảo vệ em sao?", Cô nhẹ giọng hỏi.
"Anh không thể nắm chắc điều này." Kinh Sở trầm giọng, "Hơn nữa, anh không biết em sẽ phải sống trong nỗi lo sợ cùng lo lắng trong bao nhiêu lâu."
La Bùi Bùi mím chặt môi, không biết ngay lúc này mình nên nói gì, câu nói cứ nghẹn ngay cổ họng, không cách nào thốt nên lời.
"Không phải em vẫn muốn đi Provence* sao, đi ngay đi, anh mua vé cho em!"
"Không cần đâu!", La Bùi Bùi cuối cùng cũng mở miệng: "Ngay ngày mai em lập tức xin nghỉ đi nước ngoài."
Kinh Sở thở phào nhẹ nhõm: "Em sắp xếp ngày xong xuôi, gọi cho anh, anh đưa em ra sân bay."
Cô khẽ vuốt cằm, ngay thời khắc anh xoay người rời đi, tất cả các ý nghĩ còn sót lại đều xóa sạch.
Chấm dứt! Mọi chuyện sẽ chấm dứt ngay tại thời điểm này, chính cô đã lựa chọn, cô không được phép hối hận … từ trước đến nay cô chưa từng hối hận với quyết định của mình.
Dưới lầu, Dương Miên Miên đang hỏi chuyện thùng rác: "Bọn chúng có đúng là đối phó với La Bùi Bùi vì Kinh Sở không?"
Thùng rác ra sức gật đầu xác nhận: "Đúng! Đúng! Rõ ràng em nghe chúng nói chuyện điện thoại với nhau, nói phải cho Kinh Sở một bài học mà! Aizza, anh ấy đã chia tay với La Bùi Bùi, bọn em cũng rất xốc, họ rất xứng đôi!"
Dương Miên Miên không muốn bàn luận tiếp vế sau.
Kinh Sở từ trên lầu đi xuống, vẫy tay ra hiệu cô lên xe: "Tôi đưa em về!"
"Cô ấy khá hơn rồi chứ?"
"Ngày mai đi nước ngoài, hi vọng có thể tạm thời lánh nạn". Trong lòng Kinh Sở rất khó chịu.
Dương Miên Miên vỗ vỗ bờ vai anh, vì anh quá cao, nên cô phải nhón chân mới chạm vào được: "Anh yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu."
Kinh Sở dừng bước, chợt thấy trong lòng ấm áp, để nhóc con nói ra câu này không phải là việc đơn giản.
Nhưng câu tiếp theo anh lại muốn bóp chết cô: "La Bùi Bùi đi rồi, anh không cần người phối hợp dụ rắn khỏi hang sao?"
Kinh Sở nghiêm mặt: "Dương Miên Miên, tôi cho em hay, nhất quyết tôi không để em nhúng tay vào việc này. Đây là việc của cảnh sát, hãy đóng vai một bé ngoan, mau về nhà!"
Anh không hiểu hết ý nghĩa trong câu nói của Dương Miên Miên, chỉ nghĩ cô lại muốn tham gia trò vui nhưng làm sao anh có thể để cô bước vào đầm lầy này đây. Chỉ mong cô bé tránh càng xa càng tốt.
Nhưng "đồng bọn" của cô nghe sơ là hiểu, "từng tên từng tên" cười thầm nhưng không dám hó hé, cái này đâu thể coi là quản việc không đâu, rõ ràng là muốn cùng anh diễn vở "Giả tình nhân thành thật" mà.
Dương Miên Miên hung hăng đáp lời anh: "Coi như anh lợi hại!"
Anh đã không cho phép thì bỏ luôn sao, chẳng lẽ cô không có cách nào khác?
Ý kiến của cô đưa ra không sai, ngay ngày hôm sau khi Kinh Sở về tổ chuyên án bàn luận với mọi người, họ đều tán thánh ý kiến này, Liễu Ngọc nhiều chuyện:
"Đội trưởng, anh đã tìm được người chưa?"
Cô chỉ muốn hỏi là có chọn Thường Nhạn hay không? Dù sao Thường Nhạn cặp với Kinh Sở khá hợp, còn cô thì khỏi nghĩ, Kinh Sở sẽ không để cô mạo hiểm; Cục Trưởng đại nhân, cha cô chắc chắn cũng không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!