Cùng lúc ấy, Dương Miên Miên cũng bị "bức cung": "Miên Miên, chị thân mật với anh ấy rồi à? Chị thích anh ấy?"
"Cái này … cũng khó nói", cô bước chầm chậm trên đôi ủng da mới về nhà. Ngày hôm nay trời rất đẹp, chỉ còn đọng một chút tuyết, chất đống ở ven đường chưa tan, ánh trăng rất sáng: "Trái lại, các em nên nghĩ là đây chỉ là lời cám ơn thông thường là được rồi."
Cô cũng không biết xảy ra chuyện gì, ma xui quỷ khiến lại hôn anh.
Có điều hôn thì hôn, cũng chỉ là miệng dán lên má thôi sao, kích động như vậy làm gì?
Đi được nửa đường, cô nhìn thấy Hải Tặc đang ngồi bên cây cột điện đợi cô. Điều này làm cô hơi ngạc nhiên, Hải Tặc tuy là con vật cưng của cô, nhưng chưa bao giờ đeo bám lấy cô, tự mình mở cửa ra ngoài. Chả biết cả ngày bận rộn điều gì, nghe "mọi người" nói nó đánh bại hết mấy con chó trong vùng, trở thành lão đại của khu phố cổ.
Thùng rác còn kể mấy ngày trước Hải Tặc còn mang theo một đám chó hoang đến xử mấy bọn chó khác dám đến chiếm địa bàn, trải qua một trận sống chết, bọn kia cúp đuôi bỏ chạy.
"Đợi chị?", cô đứng trước mặt Hải Tặc, hỏi nó.
Hải Tặc vẫn đứng yên, nhấc chân sau tè bậy lên cây cột điện. Cột điện la oai oải, một lúc sau mới quay sang cô nói: "Miên Miên, xem tờ giấy dán trên người em!"
Trên cây cột điện có dán tờ giấy: Tìm chó con đi lạc, nếu như gặp xin vui lòng mang về địa chỉ sau, chú chó con tên Cát Oa Oa, sẽ hậu tạ.
"Vì lẽ đó?"Dương Miên Miên vẫn ngu ngơ chưa hiểu.
Hải Tặc đứng lên, bình tĩnh đi trước dẫn đường, Miên Miên quýnh quáng chạy theo sau.
Đi qua khoảng bảy tám khúc rẽ đến một phân xưởng xử lý rác thải, Hải Tặc làm như khách quen ở đây, thông thạo mọi chỗ, đi đến một đống rác, dùng chân gẩy gẩy, đẩy ra một thùng giấy, bên trong là một con chó con đang nằm cuộn mình, vô cùng đáng thương.
Nó nhìn Hải Tặc như thấy người thân, liên tục lấy lưỡi liếm liếm, tựa như đang làm nũng.
Dương Miên Miên ngây người: "Cái này … ạch …". Cô đã rất nghèo rồi, bây giờ còn có thêm một con chó con nữa là thế nào đây. Hải Tặc hóa thân anh hùng cứu mỹ nhân, à không, là cứu chó con cho "mỹ cẩu".
Hải Tặc này, đã trưởng thành rồi.
Hải Tặc giơ chân, làm điệu bộ xoa xoa đầu chó con, như an ủi. Chó con như được động viên, liếm liếm móng vuốt của Hải Tặc.
Hải Tặc nhìn về phía Dương Miên Miên, nghẹo đầu nhìn.
Dương Miên Miên cười ha ha, đem con chó con ôm vào lòng: "Đi, chị đưa em về nhà!"
Vừa đi vừa trêu Hải Tặc: "Em đó, lén lén lút lút đi tìm bạn gái, rồi làm ra cái trò gì đây, thực sự chị rất ngạc nhiên đó!"
Hải Tặc cực kỳ bình tĩnh, bước chân vững vàng.
Dương Miên Miên tiếp tục lải nhải: "Đã vậy chị sẽ không đi thiến em, có điều nếu làm người ta có bầu là do em chịu trách nhiệm a. Chị nuôi em đã không đủ, còn nuôi một gia đình nhà em là giết chị đó có biết chưa?"
Cô đem Cát Oa Oa về nhà, người trong nhà đang xem tivi, một đứa bé thấy cô ôm chó con trả lại, nó ôm ấp trong lòng không chịu buông tay. Một bác lớn tuổi vội vội vã vã chạy vào bếp lấy đồ ăn cho nó, nghiễm nhiên đây chính là con vật cưng của cả gia đình.
Ông chủ nhà cám ơn rối rít, đưa cô 1000 đồng tiền thù lao.
Dương Miên Miên cực kỳ bối rối, ngây ngất suốt đường về nhà, trong đầu nảy ra ý nghĩ: "Con đường kiếm tiền ngon lành, vậy mà mình không nghĩ ra!"
Cô cầm cầm chân Hải Tặc: "Ngày mai chúng ta bắt đầu làm giàu, làm giàu!"
Nhưng ngày hôm sau, cô phát hiện mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Không, cũng không phải không có, trái lại, còn có rất nhiều, nhưng tuyệt đại đa số không phải là chó.
Là người.
Hàng năm trong toàn quốc có mấy trăm ngàn phụ nữ cùng trẻ em bị lừa bán, con số này vượt qua tưởng tượng của Dương Miên Miên.
Trong một thành phố, tốt xấu đan xen, thế lực ngang dọc, tựa như những mảng tranh châm biếm, dưới ánh mặt trời vĩnh viễn tồn tại bóng đêm.
Nam Thành có mấy trăm ngàn người thuộc giới cổ cồn trắng, sáng 9 giờ đi làm, chiều 5 giờ tan sở, ngoài ra còn có vô số đại gia giới kinh doanh, ngày ngày biết bao nhiêu dòng tiền ra ra vào vào, khiến Nam Thành trở thành thành phố giữ địa vị tài chính có một không hai trong cả nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!