Chương 25: Chia tay

Kỳ thực suy nghĩ trong đầu Dương Miên Miên vô cùng đơn giản, không có kế hoạch trước, có thể cho rằng nhất thời kích động, cũng có thể nói đã chuẩn bị từ sớm.

Với cô chuyện tương lai như thế nào không cách nào nắm bắt, chỉ có thể xác định chắc chắn một điều, nếu cô xảy ra chuyện, Hồ Dật Lâm tuyệt đối có bản lĩnh xóa sạch mọi dấu vết.

Giống như đối với Nghiêm Tình vậy.

Đúng, qua mấy lần tiếp xúc, "mấy người bạn" đã nói cho cô biết chân tướng. Hồ Dật Lâm chính là hung thủ sát hại Nghiêm Tình, hắn ta xóa hết mọi chứng cứ, cảnh sát không cách nào tìm thấy.

Chu Chí Đại sát hại Lý Hàm, Vương Lộ cùng những cô gái khác, đều để lại những vật dụng của nạn nhân. Còn Hồ Dật Lâm đem toàn bộ vật dụng tùy thân xử lý sạch sẽ. Đồng thời cắt nhỏ thi thể của cô ấy, phần xương đầu thì nấu chín, không để lại bất cứ manh mối nào.

Hắn so với Chu Chí Đại còn tàn nhẫn hơn, khó đối phó hơn.

Khi biết rõ vụ việc trong nhất thời cô muốn dừng toàn bộ kế hoạch, cô phải cách xa hắn ta. Không để cho hắn có cơ hội làm tổn thương đến mình. Nhưng nếu làm như vậy, thứ nhất không thể đảm bảo những người con gái khác ví như Ôn Hinh sẽ trở thành Nghiêm Tình thứ hai. Thứ hai, cảnh sát không có bất cứ manh mối, vụ án Nghiêm Tình không thể phá, hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Trong lòng cô dấy lên chút tinh thần trượng nghĩa. Nếu như ngồi yên coi như không biết chuyện gì xảy ra, lòng cô sẽ bứt rứt không yên.

Thêm vào đó, ngoài nỗi lo sợ phập phồng, chính là cảm giác hưng phấn không thể nào khống chế. Cô phát hiện mình rất muốn nóng lòng khiêu chiến với sự việc lần này.

Cô biết bản tính mình rất háo thắng, giống như trong lớp mặc dù cô không xem trọng việc đứng đầu, vì có được nó dễ như trở bàn tay. Nhưng với hai từ này cô có chút chấp niệm, cô cho rằng khi tham gia tất cả các cuộc thi, Dương Miên Miên này phải nhất định là "đứng hạng nhất".

Là cô kiêu căng tự phụ, tại sao lại không được, cô hoàn toàn có tư cách này.

Mà càng những người như vậy, lại càng thích khiêu chiến. Đối thủ dây dưa, khó giải quyết càng kích thích tiềm lực của họ. Từ xưa đến nay, tất cả những kẻ mạnh đều như vậy.

Dương Miên Miên dù sao cũng chỉ là cô gái mới 17 tuổi, cô nóng lòng muốn vượt thử thách nhưng cũng vẫn thấp thỏm không yên. Căng thẳng cùng kích thích, loại cảm giác phức tạp này làm cho đại não cô cả đêm hưng phấn, ngủ không ngon giấc.

Cuối cùng, cô vẫn đi đến quyết định, phòng trừ trường hợp xấu xảy ra, cô hẹn Kinh Sở đêm nay ra nói chuyện. Cô nói cho anh manh mối này, nếu cô có gặp bất trắc, cô tin Kinh Sở nhất định sẽ nhớ đến lời cô đã kể cho anh ngày hôm nay.

Cô tín nhiệm anh, không thể giải thích.

Những chuyện xảy ra tiếp theo đã chứng minh, trực giác của cô là đúng.

"Nhưng, chị vẫn vững niềm tin, rằng chị sẽ chiến thắng." Cô quay đầu nói với Hải Tặc, không biết có biết bao nhiêu cao ngạo cùng tự phụ.

Cảm tình giữa cô và Hồ Dật Lâm tiến triển rất nhanh, hai người đối với đối phương đều ôm ấp mục đích riêng. Vì lẽ đó vào tháng 11 khi lá cây ngô đồng rơi rụng đầy đường, Hồ Dật Lâm ngỏ ý muốn mời cô về nhà.

Dương Miên Miên cố ý chần chừ mấy ngày mới đồng ý lời mời của hắn. Cô không cảm thấy quá lo lắng, bởi lần đầu tiên đến nhà, hắn chắc chắn sẽ không dám manh động, hắn sẽ thầm quan sát cô để tìm thời gian động thủ.

Hồ Dật Lâm là người cực kỳ thận trọng, thậm chí thời gian bọn họ yêu đương mờ ám, hắn giấu nhẹm mối quan hệ khá kỹ lưỡng.

Đối với cô, hắn rất tốt, nhưng đối với những người khác thái độ càng tốt hơn. Nếu cô giả bộ ghen, hắn ta sẽ kiếm cớ: Nếu như bị phát hiện, chúng ta sẽ bị chia cắt tình cảm. Tất cả đều vì tương lai của hai người bọn họ mà cân nhắc cẩn thận khiến cô không tài nào tức giận.

Đối với Ôn Hinh, hắn cũng không buông tha. Hôm đó vào giờ thể dục, cô kéo Ôn Hinh ra một góc, nửa khoe khoang, nửa khoe khoang nửa phản kích: "Cậu vẫn còn quấn lấy thày Hồ sao?". Hai hàng lông mày người con gái mang theo tia mừng rỡ nhưng vẫn lẩn khuất chút chột dạ. Ôn Hinh là loại nữ sinh ngoan hiền, bị người khác uy hiếp như vậy, cũng mềm như bún.

Dương Miên Miên nghe lòng chợt lắng xuống, thanh âm ngọt ngào của Ôn Hinh nay thêm phần lo lắng và hoang mang: "(⊙﹏⊙) Thày Hồ nói, anh ấy chỉ yêu Tiểu Hinh, chỉ vì cậu cứ quấn lấy thày ấy không tha. Chuyện này rốt cuộc là thế nào, chính anh đã nói sẽ không làm tổn thương Tiểu Hinh."

Con mẹ nó, cô ta đúng là nên im đi! Cái thế giới này cô ta thật sự chưa hiểu hết! Tâm trạng của Dương Miên Miên trở nên xấu đi, cô đã dốc hết sức bày ra kế này, không ngờ Ôn Hinh không dứt ra mà lại còn dính chặt vào hơn.

Cô đúng là đã đánh giá thấp trình độ rù quyến nữ sinh của Hồ Dật Lâm, "đánh giá cao" chỉ số thông minh của thiếu nữ khi yêu. Một cô gái rất thông minh, thành tích học tập cực kỳ tốt, vậy mà khi rời vào lưới tình, mắt cũng như mù.

Đương nhiên, cô có thể chế nhạo bọn họ là do cô chưa thật tâm thích hắn.

Người trong cuộc lúc nào cũng u mê hơn người ở bên ngoài, trước nay đều thế.

Có điều cũng may, kế hoạch vẫn không bị xáo trộn nhiều. Cô bắt đầu chuẩn bị kế hoạch tác chiến.

Ôn Hinh không còn quan trọng. Cô tin rằng Hồ Dật Lâm vẫn chưa hứng thú lắm với Ôn Hinh. Cô mới là con mồi của anh, chỉ cần cô còn sống, thì Ôn Hinh chắc chắn không gặp nguy hiểm.

Cô cần phải kiên trì, chờ đợi hắn tự đào hố chôn mình, còn cô chớp thời cơ hành động,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!