Dương Miên Miên hoàn toàn không biết cô đã bị La Bùi Bùi mật báo. Cô vẫn rất vui vẻ trở về nhà. Ngày mai cho dù thi đấu có thế nào cũng không hề làm ảnh hưởng đến tâm trạng đang rất tốt của cô, à nếu không phải nhìn thấy mặt của Hồ Dật Lâm còn tốt hơn.
So với hôm qua bầu trời trong xanh ngập tràn ánh nắng, thì hôm nay trời hơi âm u, từng cơn gió lạnh thổi qua, mọi người đều phải mặc thêm chiếc áo khoác đồng phục vừa dày vừa xấu. Thế nhưng chất liệu khá tốt, Dương Miên Miên vẫn thường xuyên mặc chiếc áo này trong suốt mùa đông.
8 giờ, hội thao bắt đầu, đầu tiên là trận chung kết chạy 100m, sau đó mới là 800m. Dương Miên Miên lấy số báo danh từ trong balo cài lên áo, rồi bước đến đường chạy.
Thầy Trương bước tới cười ha hả cổ vũ cô: "Cố lên! Thứ hạng không quan trọng. Có đăng ký là tốt lắm rồi!"
"Dạ!"
Dương Miên Miên cùng với các thí sinh khác chuẩn bị chạy, cô lấy tay vuốt tóc, phát hiện mình quên mang theo thun cột tóc, bây giờ vào lấy cũng đâu kịp, chị còn cách lấy tay cuộn cuộn.
"Nè!" Trương Xảo là một thành viên khá năng nổ trong lớp, xung phong đăng ký hạng mục 800m. Cô ta đưa đến một sợi chun.
Dương Miên Miên nhìn cô ta mấy giây, nhận lấy: "Cám ơn!"
"Không cần khách sáo!", nói xong Trương Xảo cũng quay đầu sang hướng khác, biểu cảm khá lạnh nhạt.
Dương Miên Miên đến bây giờ cũng không thể hiểu nổi nữ sinh trong lớp cô nghĩ gì. Tự Tiểu Văn thì chẳng có lý do gì cũng ghét cô, Trương Xảo thì thái độ mờ mờ ám ám, nhiều khi có tranh cãi cùng Tự Tiểu Văn, có lúc dành cơ hội qua mặt người khác. Nhưng lại không nhắm vào Dương Miên Miên. Đối với chỉ thờ ơ lạnh nhạt, không hề nói một câu.
Nói thẳng ra, so với Tự Tiểu Văn, Trương Xảo càng khó đoán hơn.
Lòng người quả nhiên là khó đoán.
Tiếng súng, xuất phát, chạy.
Dương Miên Miên không nhanh, không chậm, vừa chạy lại vừa nhìn cô bạn kia. Ngực cô ta quá lớn, lại còn chạy như điên, vừa chạy lại vừa phải lấy tay giữ.
Cô nhìn cô ta ít nhiều cũng có ước ao. Nghe nói, ăn nhiều đùi gà sẽ giúp phát triển, ăn vào sẽ làm nó to ra. Tuy rằng không biết thực hư ra sao. Có điều trong thời kỳ dậy thì ăn được càng nhiều đồ bổ càng tốt.
Dương Miên Miên lại càng thêm phiền muộn. Nhìn vào cỡ áo lót thèm muốn, thật là làm người ta tức chết.
Vòng thứ hai, hầu hết tất cả mọi người đã bắt đầu tăng tốc, Dương Miên Miên cũng chạy nhanh hơn, đồng thời vượt xa hơn các thí sinh khác nửa vòng.
Cuối cùng cô là người cán đích đầu tiên. Mấy nữ sinh muốn chạy đến nâng bổng cô lên. Cô sợ mất hồn, vội vàng né tránh. Bọn họ đứng ngây ngốc tại chỗ.
Vài giây lúng túng qua đi, cô nhận từ trong tay bọn họ một chai nước: "Cám ơn!"
Bọn họ chưa kịp nhìn ra người mình muốn nhấc bổng lên là ai, liếc nhìn nhau, tự dưng thấy tay chân luống cuống. Tự Tiểu Văn đã nói: Ai kết bạn với Dương Miên Miên chính là đối đầu với cô. Cô là nữ sinh nổi tiếng nhất trường Nhất Trung, phía sau lại có gia đình hậu thuẫn, nên mọi người không ai dám nói bất cứ điều gì.
Kỳ thực không phải ai cũng ghét Dương Miên Miên, chỉ là tình bạn quá hời hợt. Lại ấn tượng bởi hành động của Dương Miên Miên khi vừa nhập học, dưới tình huống như vậy, lại càng không ai vì cô mà dám đắc tội với Tự Tiểu Văn.
Dương Miên Miên có thể lý giải vì sao các bạn ấy cư xử như vậy. Cô cùng các bạn chẳng qua là ngồi trong cùng một lớp, chẳng nói chuyện, như vậy gọi là tình bằng hữu thế nào được? Nên cô cũng không buồn, cũng chẳng thấy khốn khổ.
Trên thế giới này, không ai vô duyên vô cớ đối tốt với một người được. Điều đó đối với cô quá xa xỉ, ngôi trường lớn thế này, ai sẽ đối tốt với cô vô điều kiện?
Cha mẹ còn không có, huống chi là người khác.
Dương Miên Miên đã sớm học được một điều là đừng mơ ước xa xôi.
Thầy Trương chạy đến, hỏi bằng giọng quan tâm: "Như thế nào rồi, mệt không, mau đến đây ngồi xuống."
"Không mệt!"
Dương Miên Miên tiện tay, kéo chun buộc tóc, trả lại cho Trương Xảo. Quay đầu liền nhìn thấy những thí sinh khác đang thở hồng hộc, mặt tái xanh giống như sắp chết, cô quay đầu hỏi: "Có phải là có bánh mì ănkhông ạ?"
Cô hôm qua mới biết 10 giờ sáng và 3 giờ chiều trường học có bánh mì, còn có thêm 1 hộp sữa.
Thầy Trương dở khóc dở cười lấy hộp sữa, cùng bánh mì đưa cho cô. Dương Miên Miên nhận lấy, vài ba phút đã ăn hết sạch. Thầy Trương nhìn một hồi, phát hiện đúng là cô mặt không đỏ, tim không đập nhanh, chạy 800m mà như đi chơi, không chút nào cực khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!