Edit: Winnie
Khi Kinh Sở đến gõ cửa thư phòng của Kinh Tần, quả nhiên bắt gặp cảnh ông đang ngồi trước cửa sổ: "Ba".
"Đã trễ thế rồi sao chưa ngủ?" Kinh Tần ôn tồn hỏi, tay khép lại sách.
Kinh Sở thở dài: "Thân thể ba không tốt sao cũng chưa ngủ?"
"Người già rồi ngủ ít thôi."
"Ba đã không khỏe sau này không cần cứ về lại nơi này, ở đây khí hậu không tốt, đông rất lạnh." Kinh Sở thoáng nhìn qua, thấy trên ghế sofa có chiếc chăn mỏng, bèn cầm lại đắp trên đùi Kinh Tần, "Khi nào tảo mộ xong ba hãy quay về đi ạ."
Kinh Tần nhìn con trai đã trưởng thành, trong lòng bỗng cảm thấy được an ủi: "Con yên tâm, ba sẽ sống đến khi con và Miên Miên kết hôn, con có thể tìm được người con thích, ba thật sự thấy hạnh phúc thay."
"Con biết rồi." Kinh Sở thấp giọng nói, "Ba, cảm ơn ba." Cảm ơn ba đã ủng hộ những quyết định của con, dù là trước kia con cố chấp muốn tòng quân, hay sau khi xuất ngũ muốn làm cảnh sát, ba đều vô điều kiện ủng hộ.
"Con là con ba, ba đương nhiên hy vọng con có thể làm điều mình mong muốn." Kinh Tần chậm rãi nói, "Tiền và quyền lợi là những thứ mãi không có điểm cuối, dùng sinh mệnh hữu hạn theo đuổi thứ vô hạn, vĩnh viễn không có cách nào thỏa mãn được."
Ông nhìn Kinh Sở, khẽ cười: "Con yên tâm, con là con ba, dù người Bạch gia có bất mãn đến đâu, ba cũng không cho phép họ can thiệp vào sinh hoạt của con."
"Con không định dẫn Miên Miên đến Bạch gia."
Kinh Tần bình tĩnh gật đầu: "Không đi cũng tốt." Ông vỗ vỗ cánh tay anh, "Được rồi, không còn sớm nữa, quay về nghỉ ngơi đi, con cũng không cần quá lo lắng đâu."
"Dạ."
Kinh Sở trở lại phòng, Dương Miên Miên còn chưa ngủ, ngồi đó nghe mấy bạn nhỏ kể chuyện xưa của Kinh Tần và Sở Thanh Thanh, càng kể càng cảm xúc: "Quả thực rất đáng tiếc, chúng tôi từ nhỏ nhìn kinh Tần lớn lên, sau đó kết hôn rồi sinh con, tiếc là hai vợ chồng vậy mà chỉ kính nhau như khách, xem nhau như bạn, sau khi sinh Kinh Sở không còn chung phòng."
"Chú ấy và Sở Thanh Thanh......" Dương Miên Miên chư ahoir xong đã nghe Kinh Sở ho khan hai tiếng, khẽ liếc cô một cái.
Dương Miên Miên ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng không nghĩ tới tường đã trả lời: "Ai nha, có như lời người ta đồn bậy đâu, hai người đó còn chưa từng hôn nhau nữa cơ, tôi nhớ hôm đó, Kinh Tần đang ngủ trưa, Sở Thanh Thanh đi qua tìm, đẩy cửa ra thấy cậu ta ngủ có đành lòng gọi dậy đâu, rón ra rón rén bò lên giường, dựa vào gối đầu nhìn cho đến khi cậu ta tỉnh ngủ, Kinh Tần còn bị dọa hoảng nữa đấy."
Sàn nhà nói: "Có một ngày Sở Thanh Thanh đặc biệt cao hứng, mặc một chiếc váy liền thân kiểu cũ, vừa đi vừa nói chuyện suýt thì vướng ngã, Kinh Tần nhanh tay đỡ được thế là hai người đó cứ như vậy nhìn nhau nửa ngày, chúng tôi cười đau cả bụng."
Nói như vậy, tại ngôi nhà cũ này, Kinh Tần và Sở Thanh Thanh cũng đã từng có một khoảng thời gian rất vui vẻ, chỉ tiếc vận mệnh trêu ngươi, hai người âm dương cách biệt, người quỷ khó gặp.
Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ đến lúc cô quay về từ sa mạc Kinh Sở tưởng lầm cô là quỷ, đột nhiên đứng bật dậy mở cửa phòng vệ sinh đi vào ôm lấy anh.
Kinh Sở đang đánh răng, kinh ngạc khi thấy cô đi vào, vội súc miệng: "Làm sao vậy?"
"Mặc kệ có phát sinh chuyện gì, em sẽ không bao giờ đẽ dàng từ bỏ sinh mạng, anh cũng vậy có được không?" Dương Miên Miên cọ đầu lên áo anh, "Người còn ở lại sẽ rất đáng thương."
Kinh Sở không biết nên cười hay khóc: "Tiểu Dương nhà ta sao bỗng đa sầu đa cảm thế này, đừng lo lắng, chúng ta sẽ sống tốt thôi."
"Ừm." Dương Miên Miên gật đầu thật mạnh, câu lấy cổ anh, nhún mình, đem chân treo trên eo anh, "Ôm em về."
Kinh Sở lấy tay vỗ mông tròn của cô: "Nặng thật."
"Thật à?"Dương Miên Miên tự hào, "Cân nặng không quá 50, nếu không phải do ngực phẳng thì chính là lùn, cho nên em chắc chắn là có tiến bộ."
Kinh Sở im lặng, ngực phẳng.... chắc chắn không phải, nhưng còn lùn... bây giờ cũng không cao lên hắc là không có cách nào vượt qua 1m65.
Đừng bi thương quá nha miên Miên à.
Một đêm vô sự, ngày hôm sau khi tỉnh giấc, Dương Miên Miên thấy mặt trời đã lên cao, nhìn trái nhìn phải không thấy Kinh Sở, chỉ thấy trên tủ đầu giường có giấy ghi chú anh để lại, nói là anh không yên tâm để Kinh Tần đi tảo mộ một mình nên cùng ông ra ngoài.
"Tảo mộ ngày tuyết lớn." Dương Miên Miên vén màn cửa, bên ngoài tuyết vẫn không ngừng rơi.
Cửa sổ nối: "Bởi vì ngày Sở Thanh Thanh mất là vào mùa đông, tiết thanh minh lại có quá nhiều người, Kinh Tần chắc là muốn an tĩnh đi thăm cô ấy nên mỗi năm đều đi vào thời điểm này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!