Chương 183: Phụ tử

Edit: Winnie

Dương Miên Miên tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, bên ngoài trời đang đổ tuyết, nhưng số lượng không nhiều chỉ có thể ngồi ngắm chứ không thể nghịch tuyết được. Kinh Sở ôm cô ngồi trước cửa sổ: "Lần sau chúng ta đến Bắc Kinh đắp một đôi người tuyết đi."

"Được." Dương Miên Miên hôn anh một cái rất kêu, dư quang lại thấy có người đang đi từ cầu thang lên, hoảng hốt.

"Làm con sợ rồi."

Kinh Tần ho khan hai tiếng, sắc mặt cũng không tốt, "Hai đứa đến từ khi nào?"

Kinh Sở khẽ nhíu mày: "Ba, thân thể ba không tốt lại cứ nhất định phải về nước, muốn tảo mộ kêu con đến là được mà."

"Không sao, hai ngày trước ba ngủ không được ngon giấc thôi." Kinh Tần lại khụ khụ hai tiếng, vẫy vẫy tay, thay đổi đề tài, "đây hẳn là Miên Miên."

So với việc lần trước bất ngờ gặp Bạch Hương Tuyết, lần này Miên Miên ít nhiều cũng có chuẩn bị trước, ngoan ngoãn đáp lời: "Chào chú ạ!"

"Không cần khách sáo, cứ xem như đang ở nhà là được."

Kinh Tần tinh tế đánh giá cô, cười "Miên Miên xinh hơn ở trên TV nhiều."

Dương Miên Miên bất ngờ: "TV?"

"Là phim mọi người đang xem ấy mà." Anh thúc xách ấm nước đi vào, cười tủm tỉm,"《 Đại hiệp 》 lại phục chế, có một diễn viên đóng đạo cô rất đẹp, tôi mỗi ngày đúng giờ đều mở lên xem."

Kinh Tần cũng cười: "Đúng vậy, hôm đó ba còn thấy được ông ấy nói con có phúc khí cao."

lần này đến phiên Kinh Sở ho khan: "Ba, anh thúc..."

Kinh Tần phúc hậu, không chê cười con trai, đứng đó ôn nhu nhìn anh cùng Miên Miên, biểu cảm vui mừng.

Ông năm nay đã qua cái tuổi nửa trăm, nhưng thoạt nhìn chỉ mới đầu 4, bảo dưỡng thực sự rất tốt, chỉ là trên đầu đã có tóc bạc, vẻ ngoài của ông với Kinh Sở rất giống nhau, nhưng so với Kinh Sở anh tuấn, ông có vẻ nho nhã trầm ổn hơn nhiều, khí chất hai cha con hoàn toàn khác biệt.

Cơm chiều cực kỳ phong phú, anh thúc sở hữu tay nghề làm bếp siêu đẳng, hôm nay lại có dịp thể hiện, khiến Dương Miên Miên ăn cơm mà nước mắt lưng tròng, khiến ông cực kỳ đắc ý: " tay nghề của A Sở đều là  học từ tôi đấy, tôi nói đàn ông con trai bây giờ mà muốn lấy vợ không biết nấu cơm chút ít thì có ai mà nhìn trúng?"

Dương Miên Miên nghiêm túc ngẫm lại, trả lời: "Nếu anh ấy không biết nấu cơm con vẫn thích ạ!"

Lời này chọc tất cả mọi người đều bật cười, anh thúc là người cười lớn nhất: "Thật khó mới tìm được cô gái khăng khăng một mực với mình, con phải giữ kỹ và đối tốt vớingười ta biết chưa!"

Kinh Sở lột tôm sạch sẽ bỏ vào chén cô, vẻ mặt bát đác dĩ: "Được rồi mà anh thúc, máy lời này con thấy chú nối với con chú vẫn hơn ấy."

"Bây giờ lại chê chú dong dài à?" Anh thúc thở phì phì, "Đừng quên khi anh còn nhỏ là ai dạy anh chơi bóng để theo đuổi bạn học đấy nhé."

Dương Miên Miên vốn dĩ yên lặng ăn tôm, lúc này tò mò mà ngẩng đầu: "Theo đuổi bạn học?"

Kinh Sở: "...... Anh không có theo đuổi bạn học."

"Ha ha, là cô bạn áy theo đuổi nó, A  Sở từ nhỏ đã phong độ, cái cô bạn ấy cuối tuần nào cũng gọi điện tìm nó, có thời điểm có cả hai cô bé theo nó về tận nhà, hỏi nó cuối tuần có rảnh không, chú nói bể bơi nhà này cuối tuần không có người dùng hoan nghênh các cô bé ấy tới chơi, thế là sau đó có quá trờiời cô bé kéo tới, ai cũng khả ái."  Anh thúc cười ha ha, có vẻ rất hoài niệm cảnh cuối tuần nào cũng có mấy ô bé tới nhà, cực kỳ náo nhiệt.

Dương Miên Miên: "......" Việc cứ hè lại kéo sang nhà người khác ké điều hòa bể bơi cô cảm thấy khó hiểu, nhưng chỉ nói: "Con cũng biết bơi."

Kinh Sở cảm thấy cô dâng ghen tuông, cúi đầu nhìn cô cười một cái, Dương Miên Miên đại khái cảm thấy thẹn thùng, lại cúi đầu làm bộ như đang lột tôm.

Anh thúc là người lão làng, liếc mắt một cái liền đã nhìn ra, chậm rãi nói thêm một câu: "Đáng tiếc là nhiều cô bé như vậy mà chưa từng thấy nó xem trọng ai, lại bảo chú chặn hết bên ngoài, thật đáng tiếc nhỉ."

Dương Miên Miên lúc này mới cao hứng, biểu tình biến hóa quá rõ ràng, chọc Kinh Tần không thể nhịn cười: "Duyên phận giữa người với người nói ra thật kỳ diệu, người khác cho rằng đó là phù hợp nhưng rốt cuộc lại không hợp với chính ta." Ông vốn chỉ muốn khuyên Dương Miên Miên, không ngờ lại chợt nghĩ đến bản thân, "Chờ đến khi chúng ta tìm được người mình thấy hợp thì trong mắt người khác lại là không hợp."

Kinh Sở không thở dài: "Ba, người khác nói thế nào mặc họ, con và mẹ luôn đứng về phía ba mà."

"A Tuyết tính cách đơn thuần, nhưng kỳ thật thông tuệ thông thấu, hai người có thể hiểu ba, đó là may mắn của ba." Kinh Tần dừng một chút, nhìn về phía Dương Miên Miên, "Miên Miên, có vài việc nói ra thật hoang đường mong con có thể thông cảm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!