Vụ án của Nghiêm Tình, cảnh sát khua chiêng gióng trống điều tra. Đối với Dương Miên Miên mà nói, cuộc sống của cô không thay đổi, vẫn xoay quanh việc học, hay quan trọng nhất là kỳ thi đang đến.
Thế nhưng, buổi tối đi làm về trễ, sáng hôm sau cô dậy muộn, môn thi tiếng Anh đã bắt đầu. Vừa bước đến cổng trường, môn Tiếng Anh đã bắt đầu phần thi nghe, đợi cô sắp xếp chỗ cho Hải Tặc thì cũng đã kết thúc đoạn hội thoại cuối cùng.
Thời điểm cô cầm đề bài, phần thi nghe đã xong. Phần này chiếm 15 điểm, Dương Miên Miên cầm bút chì viết viết. Cô dành ra 5 phút bao quát hết nội dung đề bài, sau đó viết đáp án. Không nghe rõ nhưng lúc "giấu" Hải Tặc cũng nghe được mơ mơ hồ hồ.
Đúng hay sai phần này không quan trọng lắm. Điều chính là cô đã thi xong môn tiếng Anh và rất là đói bụng, liền chạy nhanh xuống căn tin mua một ổ bánh mì cùng nước sốt trứng, nuốt vội, xíu chút nữa là nghẹn chết.
Ai làm học sinh cũng biết, một ngày thi bốn môn, làm bài xong có thể ra về. Bụng Dương Miên Miên lại sôi ùng ục, liền đón Hải Tặc ở chỗ ông lão sửa xe, sau đó uể oải đạp xe đi làm.
Vừa vào đến cửa hàng tiện lợi, lập tức uống một cốc nước lớn, Triệu Đào đưa cho cô cái bánh bao: "Ăn đi!"
Chỗ này làm việc cũng tốt, không có người quản lý bánh bao hay màn thầu cũng có thể lén lút ăn một hai cái, chỉ cần đừng làm quá.
Dương Miên Miên ăn một cái bánh bao thịt, không quên đút cho Hải Tặc một miếng. Cô nhẩm tính một cái bánh bao chắc chắn sẽ không đủ no. Tan ca sẽ đi qua cửa hàng tạp hóa mua một túi lạp xưởng, loại 5 đồng. Mặc dù hơi nhiều mỡ, có điều Dương Miên Miên ăn xíu cũng không sao.
Một người một chó ăn cùng nhau thật sự rất vui vẻ.
Ngày hôm sau là thứ bảy, không cần phải thức dậy sớm đi học, Dương Miên Miên mặc dù rất mệt nhưng vẫn lọ mọ tìm một cái thùng giấy, trải mấy cái khăn và quần áo cũ làm cho Hải Tặc cái ổ nằm.
Cô còn lấy một cái thau nhỏ bằng inox làm chén ăn cơm cho nó, xoa xoa đầu Hải Tặc: "Chị biết em thông minh, cũng nghe hiểu chị nói chuyện. Từ nay về sau hai chị em mình sống nương tựa nhau, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Phải nhớ cho kỹ không được ăn đồ người lạ cho, có biết không?"
Hải Tặc quẫy đuôi lia lịa.
Dương Miên Miên yên tâm vào phòng tắm rửa, sau đó mở tivi, được vài phút lăn ra ngủ.
Tivi thấy cô ngủ say, liền tự mình tắt màn hình. Đèn ngủ cũng dần tối … rồi tắt hẳn.
Căn phòng trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Dương Miên Miên mệt mỏi cả ngày, bây giờ đã có thể thoải mái ngủ một giấc. Khi cô tỉnh lại đã là trưa ngày thứ bảy.
Cô bẻ bánh mì, bỏ thêm mấy miếng lạp xưởng cho Hải Tặc ăn, sau đó mở máy vi tính lên mạng.
Chiếc máy vi tính này là hàng second
-hand, là thằng em của cô dùng đã hư. Cô nhìn nó thấy rất thích, hiếm khi cô mở miệng xin ba cô. Cái máy này đã dùng một năm, cấu hình cũng đã yếu, mấy phím cũng bị liệt, nhưng dù gì vẫn còn dùng được, không cần bỏ phí.
Bằng không không biết đến bao nhiêu tuổi cô mới có một chiếc máy vi tính cho riêng mình.
Tin tức internet vô số tin, cô truy cập vào một có đưa tin vụ án thi thể bị phanh thây. Cảnh sát đã xác định được thân phận, là một cô gái trẻ bất hạnh, sinh viên trường Đại Học Nam Thành.
Đại học Nam Thành là trường đại học đứng đầu trong thành phố, tụ hợp toàn sinh viên ưu tú, vậy mà có một cô gái lại bị sát hại như vậy, khiến mọi người không khỏi đau lòng. Bạn học của cô ta dự định sẽ làm lễ tưởng niệm cho cô, thời gian tổ chức buổi lễ vào lúc 6 giờ tối nay.
"Chuyện này … cứ có cảm giác là có ý gì đó nhen." Dương Miên Miên bẩm sinh là một cô gái thông minh, nhìn sơ sự việc có thể hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Có điều cô biết cảnh sát không ngồi đó đợi hung thủ xuất hiện.
"Hải Tặc a, em có cảm thấy trên thế giới này thật sự có kẻ ngu ngốc không. Giết người xong còn quay lại xem tình hình thế nào?" Cô mở miệng, ngồi chồm hổm nhìn vào mắt Hải Tặc thì thào.
Ánh mắt nó lúc này có cảm giác rất bi thương, tuy rằng nó không nói được, nhưng Dương Miên Miên biết nó hiểu chuyện.
Nó quen cô gái ấy sao?
"Được rồi! Hôm nay cũng là thứ bảy, trước khi đi làm chúng ta tiện đường ghé vào đó xem thế nào nhé!"
Chưa đến 5 giờ, trường Đại học Nam Thanh đã đầy ắp người, di ảnh Nghiêm Tình rất lớn xung quanh kết hoa cúc trắng. Trên tấm hình, cô gái vẫn cười rất tươi, nụ cười duyên dáng, nhưng người đã không còn, không tránh khỏi những tiếng thở dài.
Dương Miên Miên ôm Hải Tặc chọn một nơi cao một chút đứng xem, cho dù cô có cao thế này cũng không thể nhìn thấy rõ trong rừng người.
Có mấy nữ sinh đang đứng một góc phát nến, có rất nhiều người không quen biết Nghiêm Tình, nhưng vẫn cầm trên tay những ngọn nến, tham dự lễ tưởng niệm. Xung quanh chỉ là những tiếng thì thầm, bầu không khí rất trang nghiêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!