Chương 15: Hải tặc

Phía đầu dây nhanh chóng nhận điện thoại, giọng Kinh Sở khá uể oải: "Alo!"

"Tôi là Dương Miên Miên!", cô tự giới thiệu.

Kinh Sở đang chìm đắm trong vụ án, giật mình: "Miên Miên? Xảy ra chuyện gì sao? Em không sao chứ?"

Không trách anh khẩn trương như vậy, Dương Miên Miên quá xinh đẹp, dễ bị trêu ghẹo hoặc gặp phải tên biến thái.

"Anh có thể đến đây một chút được không?" Dương Miên Miên liếc nhìn chiếc túi màu đen, khóa chưa mở ra, cô không thể báo cáo với anh là nhìn thấy thi thể, "Có chút việc a."

Kinh Sở do dự một chút, sau đó hỏi: "Em ở đâu, tôi lập tức chạy đến đó." Trực giác của anh cho biết Dương Miên Miên không phải dạng cô gái ẻo lả, lúc nào cũng dựa dẫm người khác, nửa đêm gọi cho anh chắc chắn có chuyện gấp.

Vì lẽ đó anh không chần chừ, anh biết mình cũng cần có trách nhiệm.

Từ xa anh đã nhìn thấy cô cùng một con chó con ngồi chồm hổm ven đường ăn Oden, cô ăn đậu hũ không, còn chú cho con được miếng thịt. Ánh đèn đường mờ mờ, chiếu lên gương mặt của cô, thật đẹp. Đẹp như một bức tranh!

Kinh Sở bước tới, Dương Miên Miên ngẩng đầu nhìn anh, nuốt miếng đậu hũ còn trong miệng: "Anh đến rồi!"

"Có chuyện gì vậy?" Kinh Sở nhìn cô giống như không gặp chút rắc rối nào, hơi nhếch mày.

Dương Miên Miên ném cây tre xiên thịt, quay sang anh, chỉ chỉ vào chiếc túi đen: "Anh xem đi", rồi lại cúi đầu nhìn chú chó con, "Đây là chú cảnh sát rất tốt, mày cho chú xem cái túi một lát được không?"

Chú chó con đi quanh Kinh Sở hai vòng, ngửi ngửi ống quần anh một cách cẩn thận, sau đó lui lại phía sau, ngóc mỏ nhìn anh. Kinh Sở không biết nên khóc hay cười: "Chuyện gì đây?"

"Nó đang bảo vệ cái túi xách, nếu không nói nó biết, nó cắn anh đó!", Dương Miên Miên lại quay sang chú chó vẫy tay: "Đi qua đây!"

Chú chó dường như đã đồng ý, chầm chậm rời xa chiếc túi, Kinh Sở cùng không tùy tiện hành động, anh lôi trong túi một đôi bao tay.

Chầm chậm kéo khóa, nhìn rõ mồn một chiếc đầu nằm phía trong.

Anh chấn động, lập tức kéo khóa, ngăn không cho Dương Miên Miên nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng này.

Thế nhưng anh chậm một bước, Dương Miên Miên đã tò mò ngóc đầu vào, xem rõ mồn một toàn bộ sự việc. Từ miệng người khác, và tận mắt chứng kiến là một trời một vực, dạ dày cô cuộn lên, cô vội vã che miệng ngăn không để mình ói ra.

Kinh Sở nghiêng người, chặn tầm mắt của cô: "Không sao chứ?"

Cô che miệng, lắc lắc đầu, liếc nhìn chú chó con đang loạng choạng bước tới. Cô muốn ngăn nó nhưng không kịp, chỉ có thể nhìn thấy nó từ trong cổ họng phát ra một âm thanh thê lương, nước mắt nó rơi xuống. Trông cảnh tượng này, bản thân cô cũng không thể kìm lòng.

Cô chạy tới ngồi bên nó, vuốt ve bộ lông. Lông nó rất bẩn và cứng, bết chặt lại với nhau. Một lúc lâu cô cũng không nói thêm lời nào.

Chú chó con xoay đầu, liếm liếm ngón tay Miên Miên. Dương Miên Miên cứng đờ, muốn thu tay lại, nhưng lại sợ xúc phạm đến tâm linh nhỏ bé của nó, chỉ còn cách nhắm mắt cho qua.

Được một lúc, cô ngẩng đầu nhìn Kinh Sở: "Tôi mang nó đi được không?"

"Đợi một chút nữa!", Kinh Sở theo thông lệ vẫn phải lấy lời khai của cô.

Vẫn chưa kịp mở miệng hỏi, Dương Miên Miên đã trả lời theo thứ tự:

"Không nhìn thấy kẻ khả nghi, nơi này cũng không lắp camera. Ngay sau khi tôi phát hiện, lập tức gọi điện thoại cho anh. Tôi đã có thể đi rồi chứ?"

Kinh Sở bị cô nói một hơi, bất đắc dĩ, đành nói: "Đi … đi được rồi!"

Cô đối với anh không chút khách sáo, thế nhưng với chú chó con lại rất thận trọng, ngồi chồm hổm bắt tay nó: "Đi theo chị nhé, chị đưa em đi bác sĩ". Chó con đã mù một bên mắt, không biết có thể chữa được hay không, dường như cũng đang bị bệnh, loại chó hoang này không biết ai sẽ quan tâm đây?

Tuy rằng khám bác sĩ mất khá nhiều tiền, rất xót của, nhưng việc này là việc nên làm.

Chú chó quay đầu về chiếc túi như suy nghĩ gì đó, sau đó hướng về phía Dương Miên Miên, cọ cọ vào chân cô.

Dương Miên Miên ôm nó vào lòng, liền biết nó không đủ ăn, gầy trơ xương, làm cô cảm thấy đồng cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!