Chương 11: Khai giảng

ên Miên nằm truyền dịch trong bệnh viện được hai ngày thì bác sĩ cho xuất viện. Bác sĩ kê toa, thay băng. Yêu cầu phải nhớ hằng ngày lau rửa vết thương, uống thuốc.

Thủ tục hoàn tất, cô bắt xe đến sở cảnh sát hỗ trợ phác họa chân dung của Chu Chí Đại. Người phụ trách công việc này là cao thủ máy tính Bạch Bình.

Cơ thể gầy ốm, đeo một cặp kiếng to, tóc tai bờm xờm, trên bàn bày đầy tư liệu chuyên ngành. 100% là thanh niên nghiêm túc.

Dương Miên Miên tập trung đánh giá tổ chuyên án. So với trước kia, văn phòng này lớn hơn, độc lập so với các phòng ban khác. Các thành viên khác không có ở đây, chỉ còn Liễu Ngọc và Bạch Bình.

2 tiếng sau, chân dung Chu Chí Đại được phác họa xong, Liễu Ngọc mời Dương Miên Miên đi ăn trưa, Dương Miên Miên liền đồng ý.

Nhân viên công chức quả nhiên được đãi ngộ cao nhất, đồ ăn thức uống ở căn tin cũng phong phú và đẹp mắt. Dương Miên Miên được một bữa cơm, hài lòng về nhà nghỉ ngơi.

Ngủ ngon nên cơ thể của cô khỏe hơn, nhưng trước ngày nhập học chỉ còn hai ngày. Trước tiên, cô đến ngân hàng chuyển khoản tiền học phí, sau đó dự tính sẽ đi mua ít đồ.

Quần áo cô thực sự rất ít, ngày hôm đó lại còn làm hư mất một bộ. Nếu không mau chóng đi mua sẽ không còn gì để mặc.

Trung tâm thương mại đương nhiên là không bước vào nổi, cửa hàng cũng không dám ghé vô. Do đó Dương Miên Miên đi chợ gần nhà, chuyên bán sỉ, mua một cái áo sơ

-mi 10 đồng, quần cũng không quá 50 đồng. Cân nhắc một hồi, lại mua thêm một chiếc áo len loại có mũ.

Sau khi mua quần áo mới, Dương Miên Miên lại cảm thấy xót tiền, nhưng nghĩ mình vẫn còn đang bị thương, nên tự thưởng một chén mì hoành thánh trong quán ăn, thêm dĩa sủi cảo nhân thịt.

Ôi ngon đến phát khóc!

Trước ngày khai giảng một ngày, Kinh Sở báo có chút đồ mang qua. Bây giờ mọi việc đã rõ ràng, trả thù lao đương nhiên Dương Miên Miên sẽ không lấy. Nhưng nếu cho đồ ăn thì cô nhóc này sẽ chịu không nổi mà lấy ngay.

Hôm nay anh cũng muốn qua thông báo với cô việc đã tóm được hung thủ.

Dương Miên Miên vừa ăn rau câu vị cam vừa gật đầu: "Ờ!"

Cô chẳng có liên quan gì với mấy chuyện đó, điều cô quan tâm nhất đó chính là: "Anh đem kẹp tóc pha lê về bên Lý Hàm rồi chứ?"

Kinh Sở không ngờ cô còn nhớ vấn đề này, anh trả lời: "Có, khi nào làm lễ hỏa táng, sẽ mang đến cho cô ta."

Dương Miên Miên im lặng một lúc, nghĩ thầm chiếc kẹp tóc cuối cùng cũng được toại nguyện, mãi mãi ở bên cạnh cô gái đó.

Kết thúc như vậy đối với nó coi như duyên phận đã xong.

Chuyện đến đây có thể coi như là hoàn toàn kết thúc.

Kinh Sở nhìn Dương Miên Miên im lặng không nói, liền chuyển đề tài: "Em sắp khai giảng, tôi có túi sách này tặng em", anh hôm nay ngoài mang theo một túi lớn đồ ăn vặt, 1 thùng sữa, còn có một chiếc balo rất đẹp.

Dương Miên Miên liếc nhìn anh nghi ngờ: "Tự nhiên cho tôi nhiều đồ như vậy, có mục đích gì? Muốn tôi lên tòa làm chứng?"

"Không cần, chứng cứ đã có đủ", Kinh Sở vội vàng nói, "Lần này em giúp đỡ cảnh sát, coi như là đại ân nhân, đây chỉ là quà cám ơn."

"Ờ!", Dương Miên Miên cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Kinh Sở nhìn xung quanh, tiện tay sửa lại vòi nước trong bếp, kiểm tra lại các chốt cửa, làm "mấy người bạn nhỏ" nhốn nháo: "Em còn rất chắc chắn nhé! Em sẽ bảo vệ tốt Miên Miên mà!╭(╯^╰)╮"

Kinh Sở dĩ nhiên đâu nghe thấy, trước khi ra về còn căn dặn cô: "Nếu tiện thì đi mua chiếc điện thoại di động đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi!"

Dương Miên Miên ngẫm nghĩ, khi Kinh Sở chạy tới mọi việc cũng đã xong, chi bằng cô tìm cách thoát thân còn nhanh hơn. Có điều anh cũng có ý tốt, còn mua đồ ăn cho cô (đây là điểm quan trọng nhất), nên cô vẫn gật đầu ra hiệu đã biết.

Trước khi đi, Kinh Sở vô tình hỏi một câu: "Em tình cờ gặp tên đó đúng không? Là trùng hợp đúng không?"

Dương Miên Miên đang kiểm tra "quà" Kinh Sở mang đến, nghe hỏi liền thuận miệng nói: "Là ai?"

Cô vừa dứt lời liền định thần, tóc gáy dựng đứng, sau đó làm bộ như không có gì xảy ra: "Là anh đang ám chỉ tên giết người kia hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!