Chương 10: Viên gạch

, nếu không đi học thêm được coi là khác người, ba mẹ không cho con đi học thêm thật đúng là lạc hậu. Nhà nhà đều cho con đi học thêm.

Trần Duyệt là một cô bé không được may mắn, thành tích học tập của cô luôn ở mức trung bình, ba mẹ cô nôn nóng, sang năm đã lên lớp 12, vậy phải làm sao?

Học thêm, nhất định phải học thêm! Vì lẽ đó suốt mấy tháng hè, cô đều bị thày giáo lớp học thêm "hành hạ" cho đến chết đi sống lại.

Lúc tan học đã là 8 giờ, nhà cô khá gần trường, chỉ cách vài con đường, nên Trần Duyệt cũng không cần người nhà đến đón.

Cô đi vào một ngõ nhỏ, không phải đây là đường tắt, con đường này thậm chí còn xa hơn. Chỉ có điều cô muốn cùng với cậu bạn trai đi lâu thêm được một chút.

Cậu bạn trai bằng tuổi với cô nhưng không học cùng trường. Trần Duyệt suy nghĩ muốn trước ngày khai giảng sẽ hỏi đối phương số điện thoại.

Nhưng hôm nay không phải ngày lành tháng tốt, cô bị một người đánh một gậy bất tỉnh, không biết trời trăng. Lúc mơ hồ tỉnh lại, cũng còn khá đau, thấy toàn thân bị trói chặt bằng chính quần áo của cô, miệng bị nhét kín bởi chiếc quần lót cũng của cô.

Trần Duyệt cực kỳ sợ hãi, cả người run rẩy, nhưng cô không thể phản kháng, miệng đã bị bịt kín. Chỉ cảm nhận từ sâu trong cơ thể xé rách đau đớn, nước mắt cùng nước mưa hòa lẫn vào nhau!

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, Trần Duyệt không hiểu đang xảy ra chuyện gì, nhưng hình như có một người đi đến, cô gắng sức giãy dụa.

Dương Miên Miên không nghĩ mình đến đã quá trễ. Bởi trên đường không có ai, cô sợ Chu Chí Đại phát hiện nên đành phải cách hắn một khoảng khá xa. Kết quả, chớp mắt đã không thấy tăm hơi, Dương Miên Miên phải nhờ thùng rác mới chạy đến được chỗ này.

May là người vẫn còn sống.

Chu Chí Đại sức lực đàn ông, đương nhiên không thể khinh thường, bóp chết một đứa con gái dễ như trở bàn tay, hắn muốn giết luôn Dương Miên Miên.

Thế nhưng, Dương Miên Miên dám một mình ở lại đây, đương nhiên là đã có chuẩn bị. Tựa vào chiếc thùng rác, cô nhảy vào vách tường cao hai ba mét, đẩy tay, mượn lực búng người, nện thẳng vào lưng hắn. Thùng rác ngã nhào, nhưng vẫn gào lên: "Trong này có chai bia, đánh hắn đi!"

Dương Miên Miên lăn đến, lấy chai bia đập vào đầu Chu Chí Đại, thuận chân nện đầu gối vào đũng quần hắn.

Chu Chí Đại nén cơn đau, dùng sức bóp cổ Miên Miên. Khí quản bị tắc nghẹn, Dương Miên Miên giả bộ ngừng thở, dùng chân đạp vào mu bàn chân hắn, lấy khuỷu tay thúc vào eo.

Chu Chí Đại hơi đau, buông lỏng cánh tay, Dương Miên Miên dùng một cánh tay khác, đấm mạnh vào mũi hắn.

Lần này, Chu Chí Đại biết không gặp may, liền đẩy mạnh Dương Miên Miên, chạy thoát thân.

Chu Chí Đại tin chắc ở đây tối như vậy, sẽ không ai nhận diện được hắn. Hắn cũng không biết, vốn dĩ Dương Miên Miên cũng đâu muốn nhìn thấy mặt hắn.

Cô vốn nghĩ chỉ cần hô lớn, hắn sẽ sợ hãi bỏ chạy. Ai ngờ hắn lại giết người diệt khẩu, hai người mới đấu đá lâu như vậy.

Đánh lộn đâu phải sở trường của Dương Miên Miên, có thể kiên trì được đến lúc này đã là tốt lắm rồi. Cô dựa vào bờ tường thở hổn hển, sau đó ngồi xổm xuống tháo bịt miệng của cô gái.

Trần Duyệt òa khóc lớn.

"Có điện thoại di động không? Báo cảnh sát đi!"

Trần Duyệt thấy Dương Miên Miên lục lọi túi xách của mình, đột nhiên như lên cơn điên, đẩy mạnh Dương Miên Miên: "Không được báo cảnh sát, không được báo cảnh sát … không được …". Nếu báo cảnh sát, vậy tất cả mọi người đều biết cô bị cưỡng hiếp hay sao?

Dương Miên Miên tuổi còn nhỏ, đương nhiên sẽ không nghĩ đến vấn đề này. Cô bị người ta không nhìn ra được lòng tốt của mình, hơi tức giận: "Chị điên à, hắn ta là tên giết người đó!"

"Không cho phép cô báo cảnh sát!" Trần Duyệt đã thật sự hoảng sợ, cô chỉ lo việc này bị mọi người biết, nhìn thấy có cục gạch bên đường, nện thẳng vào gáy Miên Miên.

Dương Miên Miên đau muốn nổ đom đóm, Trần Duyệt cũng vội vã vớ lấy túi sách, rồi chạy như bay.

Dương Miên Miên nằm sóng xoài trong lớp nước bùn, tức không chịu được, đấm thình thịch xuống nền đất: "Tức chết mà!". Bất cứ một ai lâm vào tình trạng này cũng đều phải nổi nóng. Cô xin nghỉ một công việc kiếm được kha khá tiền chỉ vì đi theo dõi kẻ giết người. Lúc đó, cô chỉ nghĩ cứu được người, vậy cũng đáng. Nhưng kết quả thế nào? Bị người ta đánh đến như vậy, có còn thiên lý không?

Đầu cô đau dữ dội, cảnh vật xung quanh bất giác tối xầm, quệt tay một vệt máu, trời vẫn mưa rất to.

Dương Miên Miên hết cách, may là chiếc điện thoại di động của Trần Duyệt cô vẫn cầm trên tay, cô ta đã quên lấy đi. Cô suy nghĩ một chút, liền gọi cho Kinh Sở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!