ở nhận được điện thoại của mẹ cũng là lúc anh vừa viết gần xong báo cáo. Thức đêm liên tục mấy ngày, mấy thành viên trong đội đều đã về nhà ngủ nghỉ. Đội hình cảnh chỉ còn một mình Kinh Sở.
"Con gái của nhà người ta hình như năm nay mới 17 tuổi, vẫn là một đứa bé chưa trưởng thành mà đã mồ côi cha mẹ," mẹ của anh liên tục cảm thán, "Vừa hay con cũng ở trong thành phố, nếu con không muốn quay về thì tiện thể chiếu cố nó một chút."
Lần này Kinh Sở không đồng ý cũng không được, bất quá là con gái của người bạn cũ của mẹ, anh cũng nên để ý cô ta một chút … "Được! Mẹ cho con địa chỉ đi!"
"Cố gắng chăm sóc nó nhiều một chút, người ta là cô gái không cha không mẹ, dễ bị người ngoài ức hiếp. Nếu như có khó khăn, con mau chóng giúp đỡ nó", mẹ anh căn dặn cẩn thận, "Còn nữa đừng dọa người ta."
Kinh Sở xoa xoa mũi, cười cười nói: "Con đã biết!". Anh lớn lên cũng không phải thuộc dạng người cao lớn gì, nhưng tất cả những cô gái nhìn thấy anh đều rất căng thẳng, anh quả thực rất ngạc nhiên.
Bởi mẹ anh đã nói, nên sau khi Kinh Sở viết xong báo cáo liền mau chóng theo địa chỉ đã ghi đi tìm cô gái "cô nhi" kia. Cô ta ở khu thành cổ.
Nam Thành cũng được coi là một trong những đô thị lớn trong nước, mấy năm gần đây tốc độ phát triển quả thức giống như hỏa tiễn, không ít khu vực đều bị phá bỏ và dời qua khu khác. Thế nhưng khu vực phía Đông lại giống như bị bùa chú, phát triển rất chậm, vẫn còn giữ nét cổ xưa của trăm năm trước.
Tuy nhiên, nói là thành cổ vẫn khó tránh khỏi việc quy hoạch lộn xộn, môi trường yếu kém, thông tin liên lạc thì hỏng hóc. Kinh Sở lái xe đến đầu đường thì không lái vào, anh đậu xe sát lề đường, tìm địa chỉ đã được ghi.
Cô gái ở trong khu phố nhỏ khá cũ, chó mèo đái ị bậy bạ ngay giữa đường, có một con chó mực nhìn thấy Kinh Sở liền ngửi ngửi, vang tiếng sủa liên hồi, không thể diễn tả nổi.
Kinh Sở rất ít khi đến vùng này, men theo địa chỉ đi vào một hành lang. Bên trong tia sáng mờ mờ. Anh đi đến lầu sáu cũng là nơi cao nhất, gõ cửa một cái.
Cửa mở, cửa có chốt bảo vệ, anh nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp ló ra, gương mặt xinh xắn đến mức khiến vừa nhìn đã không thở nổi, phòng ốc sơ sài nhưng quả thực rất đẹp.
"Vào đi!" Cô gái gạt chốt an toàn, mở lớn cửa để anh đi vào.
Kinh Sở không nhúc nhích: "Cô còn không biết tôi là ai." Anh hơi nhướng mày, cô không hề có cảnh giác với người lạ khiến anh có chút bất mãn.
"Anh là cảnh sát." Cô gái vừa cầm chổi và đồ hốt rác, "Đã nhìn thấy anh trên báo."
Thì ra là thế. Kinh Sở giãn mi, đánh giá hoàn cảnh chật chội, đại khái căn phòng chỉ khoảng 50-60 mét vuông. Trong phòng khách bày hũ tro cốt cùng linh vị, di ảnh. Phòng ngủ nho nhỏ, nhà bếp nho nhỏ, phòng vệ sinh nho nhỏ, nhưng được quét dọn rất sạch sẽ.
Vóc dáng anh cao một mét tám mấy đứng đó, nhìn đâu đâu cũng thấy nhỏ bé: "Cô là Dương Miên Miên?"
"Ừ" Cô ngẩng đầu nhìn, "Có chuyện gì không?"
Chiều cao của cô chỉ khoảng một mét sáu mấy, vóc dáng nhỏ nhắn, áo sơ mi cùng quần lửng, chải tóc đuôi ngựa, rất đẹp, gương mặt ấy anh cũng còn cảm thấy nguy hiểm thay cho cô.
Kinh Sở suy nghĩ một chút, cũng nên giới thiệu mình trước: "Tôi là Kinh Sở, mẹ tôi và mẹ cô là bạn học, sở dĩ tôi đến đây là để xem có thể giúp gì được không?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái: "Không có gì phải giúp một tay."
"Có nha có nha, bồn cầu bị hư, mái nhà bị dột nước, cô mãi vẫn chưa sửa xong." Một âm thanh nho nhỏ nói với cô.
Dương Miên Miên liếc mắt.
"Đối phương" giả lơ, tiếp tục đề nghị: "Còn có TV cũng bị hư, màn hình đổi màu, cô cũng không có thời gian mang đi sửa."
Dương Miên Miên lại liếc mắt, chiếc TV kiểu cũ nặng như vậy khiêng lên khiêng xuống nặng lắm biết không?
"Miên Miên, nhà dột nhỏ nước, thật khó chịu."
"Kinh Sở là người rất tốt, trong nóng ngoài lạnh, anh ấy sẽ không cự tuyệt đâu." Lại một thanh âm xa lạ, ngọt ngào mềm mỏng.
Được rồi, Dương Miên Miên kéo kéo cánh tay đang cầm chổi, nói nghiêm túc: "Có một việc!"
Kinh Sở chăm chú lắng nghe.
"Bồn cầu nhà tôi bị hư, mái nhà dột nước, có thể giúp tôi sửa lại không?"
3 phút sau, Kinh Sở cởi bỏ áo khoác ngoài, vén tay áo giúp cô sửa bồn cầu tự hoại. Dương Miên Miên đứng bên cạnh cầm chuyển dụng cụ giúp anh. Anh lên tiếng hỏi: "Ba cô đã mất, không thấy buồn sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!