Editor: Trà sữa trà xanh
Lúc Phó Tiểu Phương trở lại, liền nhìn thấy Giang Tục đã thay xong quần áo chơi bóng ra sân. Cô vừa thấy Giang Tục tới, trong nháy mắt từ cạn kiệt sức lực biến thành con khỉ mừng rỡ tràn đầy sức sống.
"Trời ơi, Giang Tục đến đây lúc nào vậy?" Phó Tiểu Phương đặt mông ngồi xuống, vội vàng lấy lá cờ nhỏ của mình ra kích động quơ múa.
Lâm Tây im lặng, khinh bỉ liếc cô một cái nói: "Mới vừa tới, còn ngồi chỗ của cậu."
"A —— thiệt hay giả?" Phó Tiểu Phương vừa mới hưng phấn, đột nhiên phát hiện trong đó có cái gì không đúng: "Tại sao anh ấy ngồi ở đây? Tìm cậu sao?"
"Tìm áo và giày chơi bóng." Lâm Tây không thể làm gì khác hơn là nói: "Vừa rồi Lâm Minh Vũ đã tới, đưa áo và giày chơi bóng của Giang Tục cho mình."
Phó Tiểu Phương nhìn xung quanh, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu từng ngồi một rồi gật đầu, "Khó trách mọi người vẫn nhìn chằm chằm vào chúng ta." Cô có chút xấu hổ sờ tóc: "Mình còn tưởng rằng do hôm nay mình mặc chiếc váy này đặc biệt đẹp mắt."
Lâm Tây không nhịn được lắc đầu: "Không ai yêu thầm cậu đâu... cậu đừng có tự luyến."
Phó Tiểu Phương không để ý tới cô, phối hợp cảm khái nói: "Chỉ là, làm em gái Lâm Minh Vũ thật là tốt, có thể đến gần Giang Tục!"
Lâm Tây căm thù đến tận xương tuỷ hai chữ "Cơ hội" này: "Mình không lạ gì, cám ơn."
"Cậu thật là ở trong phúc mà chẳng biết....."
Nói xong, cô nhẹ nhàng sờ sờ chỗ ngồi của mình, vẻ mặt cực kỳ thành kính: "Đây chính là chỗ Giang Tục mới vừa ngồi qua, còn có hơi ấm của Giang Tục này, mình có tài đức gì......"
Đối với hành động ngu ngốc của bạn mình, Lâm Tây lựa chọn không nhìn thấy gì.
Hiệp đấu sau chính thức bắt đầu, đội ngũ hai bên đứng ở vị trí trung tuyến, một tiếng còi vang, Giang Tục đã giữ banh mở đầu, phối hợp ăn ý với đồng đội, không bao lâu đã đến dưới rổ, nhẹ nhõm lên rổ, hai điểm.
Trên khán đài các cô gái thấy Giang Tục ném banh vào rổ, giống như cắn thuốc lắc bắt đầu hô to tên tuổi Giang Tục.
Rõ ràng tinh thần của đội Giang Tục tăng hơn rất nhiều, nhìn lại Hàn Sâm cùng đồng đội, mặc dù vẫn chạy theo bóng, nhưng trên mặt không tự chủ có mấy phần ủ rũ.
Thấy không có người nào trong khoa cổ vũ cho đội Hàn Sâm, Lâm Tây đành buông xuống "thù riêng" với Hàn Sâm, kích động từ trên chỗ ngồi nhảy lên, hô lớn: "Hàn Sâm! Cố gắng lên!" Nói xong còn cảm thấy chưa đủ, lại hét một tràng nữa: "Cầu thủ tốt nhất trên sân khấu là anh! Cố gắng lên!"
Thấy Lâm Tây la như vậy, Phó Tiểu Phương không nhịn được kéo cô ngồi xuống: "Hô bậy bạ gì đó, cố ý khiến Hàn Sâm khó chịu sao?"
"Sao mình lại khiến Hàn Sâm khó chịu?"
"Có Giang Tục ở đây, làm sao Hàn Sâm có thể là cầu thủ tốt nhất?"
"Tại sao không thể nào?" Lâm Tây bĩu môi: "Hơn nửa hiệp Hàn Sâm đạt được nhiều điểm nhất, còn hiệp đấu sau nữa, Giang Tục chỉ đánh nửa sân, rất khó vượt qua Hàn Sâm!"
Phó Tiểu Phương chẳng thèm ngó tới lý luận của Lâm Tây: "Có Giang Tục ở đây, cho dù Hàn Sâm chơi hết mình cũng kém không chỉ một điểm!" Nói xong còn bất mãn với việc Lâm Tây chê bai nam thần của mình, cau mày hỏi cô: "Đừng nói là cậu thích Hàn Sâm rồi nha? Sao lại đứng về phía anh ta?"
"Đây là vấn đề cảm giác vinh dự, đã là lúc nào rồi, còn nói tư tình nhi nữ."
Lâm Tây nghĩa chánh ngôn từ nói xong, liếc mắt nhìn sân bóng, liền thấy Giang Tục trầm mặt chạy qua. Thật khéo, Lâm Tây nhìn Giang Tục thì anh cũng ngẩng đầu nhìn về phía bên cô, ở khoảng cách xa, nhìn như không biến sắc, kì thực ý vị sâu xa, Lâm Tây bị dọa sợ vội vàng dời tầm mắt đi.
Hàn Sâm ở nửa sân bên này, mặt của anh sung huyết đỏ bừng, hình như dáng vẻ rất khó chịu.
Lâm Tây vội vàng không ngừng cố gắng, lại kêu mấy câu: "Hàn Sâm! Cố gắng lên! Hàn Sâm! Tuyệt nhất!"
Hàn Sâm đang giữ bóng, nghe Lâm Tây hô như vậy, theo bản năng ngẩng đầu. Một sai lầm, cư nhiên bị Giang Tục cướp bóng đi. Giang Tục không chút khách khí, trực tiếp ba bước ném vào......
Đội của Hàn Sâm mặc đồng phục màu đen sắc mặt hồng hồng, lau mồ hôi. Trong một tràng âm thanh cổ vũ ầm ĩ, chỉ nghe thấy Hàn Sâm rống giận một tiếng: "Lâm Tây! Cô câm miệng lại cho tôi!"
......
Tiếng rống to này của Hàn Sâm, khiến mọi người ở hiện trường đều nhìn Lâm Tây, Phó Tiểu Phương đang cổ vũ cho Giang Tục, cũng bị một tiếng hét này của Hàn Sâm dọa sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!