Chương 88: Ngoại Truyện Lướt Qua Chuồn Chuồn 5

Từ 30 tuổi về 20 tuổi, rồi lại từ 20 tuổi trở ngược lại 30 tuổi

Giống như bận rộn vô ích một hồi, nhìn như không có gì thay đổi, nhưng lại có rất nhiều thứ âm thầm thay đổi vậy

Vì để dỗ cô nhóc ngu ngốc này đến tay, quá trình gian khổ không thể tả, bởi vì có kết quả tốt nên quá trình ở giữa, cũng trở nên tốt đẹp hơn

Ngày Giang Tục kết hôn, ngoài dự đoán của mọi người, có rất nhiều người tham dự

Vốn là bạn bè, bạn học đã lâu không liên lạc, lúc gửi thiệp mời cũng không hi vọng họ sẽ đến, khi bọn họ đến, cũng không nghĩ những bạn học nhận được thiệp mời đều dắt con cái đến theo, đến nơi, vì là khách sạn của anh nên có thể sắp xếp thêm bàn lập tức được, thậm chí có cảm giác còn náo nhiệt hơn là ngày kỷ niệm thành lập trường của đại học C nữa

Trước khi buổi lễ bắt đầu, vốn Giang Tục muốn đến phòng trang điểm nhìn Lâm Tây, cũng không ngờ bị Lâm Minh Vũ ngăn lại

Bạn bè hơn mười năm, giờ lại thêm một tầng quan hệ, còn là mối quan hệ thân thiết, nhìn dáng vẻ này của anh, mắt mũi đều hếch lên cả rồi

Hai người đứng cuối hành lang, Lâm Minh Vũ đưa một điếu thuốc cho Giang Tục

Anh theo bản năng phất tay: "không hút."

Lâm Minh Vũ trừng mắt hung ác nhìn anh: "Anh trai đưa cho, không hút cũng phải cầm, đây là cách nói chuyện của đàn ông!"

Hình ảnh này, Giang Tục nhìn có chút quen

Đột nhiên anh nghĩ đến khi trở lại 20 tuổi, cũng đã từng diễn ra tình cảnh này

Lúc đó anh và Lâm Tây mới xác định quan hệ không bao lâu, cũng chưa nói cho Lâm Minh Vũ, ba người ở chung dưới mái nhà, anh và Lâm Tây yêu nhau, nó giống như chuyện bí mật vậy

Có một ngày, lúc nửa đêm anh đang ngủ ngon giấc, đột nhiên bị người xốc chăn lên, một đá làm cho tỉnh dậy

Lúc đó anh muốn phát giận, nhưng trợn mắt thấy là Lâm Minh Vũ, lại đè lửa giận xuống

Nhìn vẻ mặt của Lâm Minh Vũ có chút phức tạp, vừa vui mừng lại vừa lo lắng, có yên tâm nhưng cũng có lo âu…

Anh kéo dép lê, đi tới đi lui trong phòng Giang Tục, làm Giang Tục cũng có chút chóng mặt

Giang Tục đứng dậy lấy áo khoác mang lên, sau đó ngồi xuống ghế gần đó, nhíu mày hỏi anh: "Hơn nửa đêm, có việc gì?"

Lâm Minh Vũ mấp máy môi không nói chuyện, từ túi áo lấy một gói thuốc ra, rút một điếu đưa cho Giang Tục

Anh nhìn thoáng qua điếu thuốc, nhíu mày, đối với cái này thì xin miễn cho kẻ bất tài này: "Không hút."

"Tôi đưa, thì cậu cầm lấy, lúc đàn ông nói chuyện, đều bắt đầu như vậy!"

Lâm Minh Vũ đã nói vậy, Giang Tục chỉ đành phải nhận thôi

"Bắt đầu cuộc nói chuyện giữa đàn ông đi."

Lâm Minh Vũ ừ một tiếng, sau đó hỏi anh: "Cậu và Lâm Tây yêu nhau rồi sao."

Giang Tục đoán có lẽ là Phó Tiểu Phương nói, suy nghĩ hai giây, trả lời anh: "Đúng vậy."

"Mẹ nó." Phản ứng đầu tiên của Lâm Minh Vũ là văng tục

Vốn còn tưởng Lâm Minh Vũ sẽ nói tiếp một đống lời loạn thất bát tao khác, không ngờ anh lại bình tĩnh như vậy

"Ba tôi và ba lâm tây là anh em ruột, vì thế Lâm Tây cũng là em gái ruột của tôi."

"Ừm."

"Từ nhỏ đến lớn, con bé là công chúa nhỏ trong nhà chúng tôi, tuy rất ít thể hiện dáng vẻ công chúa, nhưng ở nhà chúng tôi con bé chính là như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!