Chương 85: Lướt Qua Chuồn Chuồn 2

Muốn nói về người con gái say rượu nhiều nhất mà Giang Tục nhin thấy, người đó chắc chắn là Lâm Tây

Quen biết cô hơn mười năm.

Cô cho anh thấy dáng vẻ say đắm lòng người, hay dáng vẻ cổ quái nào đều có

Rõ ràng là người nhẹ nhàng ít nói lại nhu thuận, cũng không phải kiểu con gái thích uống rượu say xỉn, nhưng vừa hay là những lúc say xỉn, còn vừa khéo luôn đụng phải Giang Tục

Sau khi hai người kết hôn, Giang Tục lập tức cấm cô uống rượu, Lâm Tây đối với việc này rất bất mãn, sau đó anh lập tức liệt kê mấy trò hề sau khi cô say rượu cho cô nghe

Lâm Tây nói, điều làm cô khiếp sợ, không phải là mấy việc xảy ra trong lúc say trong mười mấy năm này bị anh nhìn thấy, mà là việc anh khắc sâu trong trí nhớ mấy chuyện như thế mà cô đây lại không có một chút ký ức nào về mấy chuyện đó

Đối với chuyện này, Giang Tục chỉ cười cười

Dù sao, chuyện cô không nhớ được, còn nhiều lắm

Sau hôn lễ của Tô Duyệt Văn không bao lâu, đại học C gửi cho anh thiệp mời

Sau lễ kỷ niệm thành lập trường, các bạn cùng lớp vẫn còn muốn gặp mặt, tìm Giang Tục "Ăn ké", Giang Tục cười cười gật đầu

Hôm đó có rất nhiều người, bao gồm cả cô nàng thích cái tên đàn ông họ Hàn kia

Rượu uống được một nửa, tên họ Hàn đó trốn đi, lúc Giang Tục đến, tên họ Hàn này và Lâm Tây không có ở đây, điều này làm anh có chút lo lắng

Chờ lúc anh tìm thấy cô gần khu vực toilet nam, cô đang hồi hộp tập luyện trong góc

Cô mặc áo bông trắng, phía dưới mặc váy lụa trắng nhiều tầng, trang điểm thật sự rất kỳ quái, nhìn dáng vẻ như đi biểu diễn kịch thiếu nhi vậy.

Chỉ có đôi chân kia, vừa thẳng vừa nhỏ, đã nhiều năm như vậy cũng không có thay đổi gì

Cô dựa vào tường, tiếng nói không to, còn có chút hồi hộp, giọng nói hơi ngập ngừng: "Này, cậu có thích Messi không? Hay là, cậu có thích tôi không?"

Khóe miệng Giang Tục ngoắc lên

Có lẽ cảm thấy kiểu này không tốt, cô đi tới đi lui, lại thay đổi kiểu khác, như một tên lưu manh đẩy người ta vào tường, nói: "Mẹ tôi nuôn một con cún, cậu có muốn mang về nhà nuôi thử không? Chính là giống cẩu độc thân ba mươi năm đó."

Thiếu chút nữa là anh cười ra tiếng rồi

Trong khách sạn đều là nhân viên của Giang Tục, thấy ông chủ nhà mình, chút thì có người cúi đầu chào, chút lại có người lên tiếng chào hỏi, Giang Tục đứng ở trong góc, vị trí không tốt lắm, dễ bị người khác đi ngang nhìn dò xét, đành phải vân vê tây trang, đi ra ngoài trước một lát

Khoảng mấy phút sau, anh lại quay đầu nhìn lại, lại không thấy bóng dáng Lâm Tây đâu

Vội vã quay lại, cô đã ngồi ở sofa trong xó uống rượu rồi

Giang tục nghĩ, phản ứng này, hẳn là bị từ chối rồi, đương nhiên, kết quả này cũng trong dự liệu của anh

Tuy là Lâm Tây buồn bực uể oải, nhưng anh cũng thở phào nhẹ nhõm

Nghĩ lại vừa tốt nghiệp không bao lâu, cũng từng thấy cô vì tên họ Hàn đó uống say đến không biết gì.

Bây giờ cô cũng uống đến say mèm, cũng vì cùng một người

Giang Tục quan sát cẩn thận, nghiêm túc nghiền ngẫm, vẫn không dám khen tặng cái gout này của anh

Lâm Tây cứ uống như vậy.

Cuối cùng thành công quật ngã chính mình

Lúc say cô không nói lung tung, cũng không náo loạn, uống say thì ngủ, rất ngoan

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!