Chương 6: (Vô Đề)

Edit: Lạc Thần

Trường học chính thức khai giảng, sinh viên năm nhất cuối cùng cũng hoàn thành đợt huấn luyện quân sự dưới ánh mặt trời như thiêu như đốt. Sinh viên mới nhập học, các câu lạc bộ trong trường học cũng bắt đầu tổ chức các hoạt động chiêu mộ thành viên.

Tìm khắp cả hành lý, rốt cuộc cũng tìm được bộ váy tennis màu hồng phấn mẹ đã mua.

Trước kia Lâm Tây không biết trang điểm, không thích chưng diện, phong cách quần áo cũng hỗn tạp không phân biệt được, lại thêm mái tóc rối bời tự nhiên, trên cơ bản là lẫn vào đám người tìm không thấy.

Lần này trở lại trường, Lâm Tây lại vén hết tóc mái sang hai bên tai, để lộ ra khuôn mặt trái xoan tinh xảo. Da thịt vô cùng mịn màng, phối hợp với đôi mắt to tròn, mũi cao thanh tú, đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng căn mọng, ngập tràn cảm giác tươi trẻ, nữ tính.

Lúc chơi tennis, tỏa ra hơi thở thanh xuân, bên dưới chiếc váy ngắn màu hồng phấn, là đôi chân vừa dài vừa nhỏ lại trắng noãn.

Quyển Quyển là một người yêu thích màu hồng, nhìn thấy chiếc váy thì vẻ mặt liền kích động tán thưởng: "Tây tử, cậu mặc màu hồng nhìn thật là đẹp, cậu gầy như vậy, làm sao lại mặc quần áo rộng thùng thình giống như bà già vậy hả?"

Lily đang bận học bài cũng dành chút thời gian nhìn thoáng qua, gật đầu: "Rất đẹp, có hẹn à?"

"Má ơi!" Phó Tiểu Phương mang vẻ mặt nhà có con gái mới lớn vui mừng biểu lộ: "Rốt cuộc cậu cũng từ bỏ những cái áo khoác không phân biệt được trước sau rồi à!"

Lâm Tây động động bả vai, quay người cầm chiếc bình đun nước lên: "Tớ đi tham gia chinh tuyển, chúc tớ may mắn đi."

"Cậu nói đội cổ động à?" Lily hỏi.

Lâm Tây búng tay một cái: "bingo."

"Nghe nói cậu ta học Ballet từ nhỏ, chuyên nghiệp." Lily đẩy đẩy mắt kính, cũng gia nhập đề tài.

"Đội cổ động?" Phó Tiểu Phương hoài nghi nhìn về phía Lâm Tây: "Cậu muốn theo đuổi đội bóng rổ à?"

Lâm Tây nghe cậu ta hỏi như vậy, hơi kinh ngạc: "Vì sao lại nói như vậy?"

"Đó là truyền thống lâu đời của trường chúng ta rồi, tham gia đội cổ động, đều là vì qua đội bóng rổ tìm bạn trai."

"Thật sao?" Lâm Tây vỗ đùi: "Vậy thì thật là rất hợp ý tớ! Vừa có thể bổ sung học phần vừa có thể tìm bạn trai."

Phó Tiểu Phương khinh thường liếc Lâm Tây một cái, vừa nhét khoai tây chiên vào miệng, vừa nói: "Trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí cả. Hai điểm này có thể khó lăn lộn à nha. Dựa theo học tỷ khóa trên nói, cô giáo đội cổ động ra tay thủ đoạn độc ác, bình thường đều là sinh viên đại học năm nhất qua, hai tay hai chân cậu đều già rồi, được hay không hả?"

Lâm Tây bĩu môi: "Chị đây học mười năm vũ đạo, căn bản vẫn còn, yên tâm."

Lâm Tây nói câu "Yên tâm" với lời thề son sắt rất nhanh liền bị mất mặt. Đúng là cô học mười năm, chỉ là mười năm này là từ 4 tuổi nhảy đến 14 tuổi, đã cách xa cô quá rồi.

Chinh tuyển cửa thứ nhất, chính là cong lưng xuống giống như một con ngựa. Lâm Tây vốn phải đi, cô giáo lại gọi một mình cô lại.

Cô giáo vòng hai tay trước ngực nhìn Lâm Tây, nghiêm túc hỏi: "Trò thật sự muốn gia nhập vào đội cổ động sao?"

Lâm Tây nghĩ đến hai điểm kia, khẽ cắn môi nói: "Vâng! Từ nhỏ trò đã rất yêu thích khiêu vũ rồi."

Cô giáo vũ đạo sắp xếp lại cái bàn một lượt, sau đó đi vòng quanh Lâm Tây một vòng, cuối cùng vỗ vỗ lưng Lâm Tây: "Thẳng lên."

Lâm Tây vội vàng đứng thẳng lưng lại.

"Thân cao rất tiêu chuẩn, dáng người cũng thon thả, điều kiện ngược lại là phù hợp."

Cô giáo vừa bắt đầu nói, liền tiến hành tra tấn Lâm Tây tàn nhẫn đến không phải người nữa. Một lát thì nắm lấy quần áo của cô, đá chân cô một cái, muốn cô cúi xuống, trong chốc lát lấy toàn bộ trọng lượng cơ thể ngồi lên trên lưng của cô, để cho cô làm một con ngựa.

Thân thể đau đớn rốt cuộc làm cho Lâm Tây không thể nhịn được nữa, một giây sau, trong sân vận động liền vang lên tiếng kêu rên của cô.

"Cô ơi! Em không biết liêm sỉ muốn đi đường tắt bổ sung học phần, là em sai, cô để em tự sinh tự diệt, thả em trở về học tập cho giỏi, bù lại sai lầm của em đi ạ..."

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!