Chương 50: (Vô Đề)

Trùng sinh trở về hơn bốn tháng, còn chưa có chuyện lớn gì, thi cuối kỳ đã tới rồi.

Đời trước cũng không phải một người học giỏi, toàn bộ cuộc thi đều dựa vào học đột kích, tốt nghiệp mười năm cũng đều quên sạch, trước khi ôn tập hết cũng giống như lần đầu tiên học.

Lâm Tây nghĩ, cô là người trùng sinh xui xẻo nhất từ trước đến nay.

Kỳ thi sắp đến, gần đây mỗi tiết học đều rất quan trọng, bởi vì giảng viên sẽ dạy những điều trọng điểm. Bình thường phòng học còn trống khá nhiều chỗ, lúc này cư nhiên ngồi đầy, dãy cuối có một loạt mấy cái ghế dựa hư, vài sinh viên tới chậm đều phải đến văn phòng nhân viên trường học mượn ghế dựa, ngay cả Hàn Sâm là người hay sống tạm bợ cũng không dám trốn học, ngồi xuống cạnh Lâm Tây, bị Lâm Tây xem thường một chút.

Giảng viên kinh tế vẫn "Âm hiểm" trước sau như một, tổng cộng cho năm mục "Giải thích danh từ", trọng điểm cho tới một trăm, này CMN tính là trọng điểm cái gì chứ?

Lâm Tây nhìn năm mục giảng viên mới cho, cẩn thận nhìn, muốn nhớ lại đề thi năm đó.

Chết tiệt, một cái cũng không nhớ.

Thầy còn đang giảng bài, Lâm Tây đưa bút viết rất nhanh.

Hàn Sâm ngồi ở một bên, ngay từ đầu còn đang hoàn toàn trống rỗng vẽ hoa vẽ lá, một lát sau rõ ràng đã ngừng bút rồi.

"Viết xong nhớ cho tôi mượn." Hàn Sâm nói.

Lâm Tây nhìn không chớp mắt, vẫn đi theo tiết tấu của thầy.

Hàn Sâm ngẩng đầu liếc mắt nhìn bảng đen một cái, lại nhìn về phía Lâm Tây: "Trận đấu ngày hôm qua thiếu một chút là tôi thắng rồi, vốn nói huy chương sẽ tặng cho cậu."

Lâm Tây vốn đang nghe giảng, nghe câu đó, nhịn không được quay đầu vạch trần Hàn Sâm: "Cậu về thứ hai mươi mấy, tôi nhìn thấy rồi. Cách huy chương không chỉ kém một chút đâu?"

Mặt mũi Hàn Sâm có chút không nhịn được: "... Khụ khụ, cái này không quan trọng." Nói xong bỗng chốc cậu ta phản ứng kịp, nháy mắt thay đổi sắc mặt: "Tôi tìm khắp nơi cũng không thấy cậu, cậu thấy tôi, không qua chào hỏi, cố ý chạy đúng không?"

Lâm Tây trợn mắt nhìn cậu ta: "Không muốn viết bài thì ngủ đi, đừng quấy nhiễu người khác."

Hàn Sâm cười hắc hắc: "Tôi có thể không quấy rầy cậu, nhưng cậu phải thực hiện lời hứa." Cậu ta nói: "Lần trước không dám mời cơm, sau này cậu nói hẹn lại, lần hẹn này cũng hơi lâu rồi đó."

Lâm Tây nghe cậu ta nhắc lại, mới nhớ tới vì thi Marathon, giống như quả thật thiếu Hàn Sâm một bữa cơm không mời.

Lâm Tây nói nhỏ: "Ngày khác đi."

"Thứ bảy này." Không đợi lâm tây nói ngày, Hàn Sâm trái lại tự quyết định.

"Không được." Lâm Tây không cần suy nghĩ liền cự tuyệt.

"Vì sao?"

Lâm Tây nắm chặt bút, trong lòng bàn tay ra chút mồ hôi, cuối cùng kiên trì nói: "Không được chính là không được. Hơn nữa, tuần sau đã thi rồi."

"..."

Một tiết học vô cùng phong phú, Lâm Tây cũng ghi đầy vở.

Hoàn toàn chính là hình ảnh thu nhỏ của một người nước đến chân mới nhảy trong kỳ thi cuối kỳ.

Chép một đống lớn đống nhỏ, cũng không thể bỏ cái nào, viết ra cảm thấy an tâm hơn, giống như chắc chắn hơn rất nhiều.

Sau khi tan học, các học sinh ào ào rời phòng học, Lâm Tây còn đang dọn đồ, Phó Tiểu Phương chạy nhanh đến đẩy cô: "Ai nha, sao cậu còn ở đây, tài khoản làm bài của cậu không xảy ra vấn đề gì chứ? Bài tập cuối không thể không làm, thầy nói đến văn phòng thầy lấy tài liệu. Tuần trước đã nói rồi, cậu quên hả, nếu không nộp bài thì thầy không cho tài liệu đâu."

Được Phó Tiểu Phương nhắc nhở, Lâm Tây mới nhớ tới việc này. Mấy tuần này, vừa nhổ răng, lại hoạt động hội nhóm, bận đến lú lẫn rồi. Tuy rằng còn chưa tới hạn cuối nộp bài, nhưng đã sắp đến thời điểm lấy tài liệu, thế nào cũng thấy thái độ học tập rất kém. Da đầu Lâm Tây run lên một trận, sách cũng không xếp ngay ngắn, đuổi theo sát sau hướng thầy giáo đi qua.

Văn phòng thầy dạy kinh tế học cách không xa dãy phòng học, nghe được Lâm Tây cư nhiên còn chưa có lấy bài, phê bình Lâm Tây. Lâm Tây vẫn luôn xin lỗi và giải thích, thầy coi như đã nói hết, phê bình xong liền thôi, kêu cô đi văn phòng lấy.

Đi đến nửa đường, trưởng khoa gọi thầy kinh tế lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!