Chương 46: (Vô Đề)

Đứng trên bồn hoa, đưa lưng về phía Giang Tục, Lâm Tây cố gắng để bản thân trấn định lại.

Trên môi tựa hồ còn lưu lại hơi thở của Giang Tục, chỉ là suy nghĩ lại một chút hình ảnh này, Lâm Tây còn có cảm giác khẩn trương hít thở không thông.

Tay cô vô thức chạm vào môi mình, suy nghĩ đầu tiên chính là, ngày nay không có son môi nào dùng nguyên liệu từ thực vật hết, không biết Giang Tục có bị độc chết không đây?

Bên chân là bồn hoa không biết trồng loại cây nào, đến mùa đông vẫn là màu xanh, chỉ là lâu rồi không chăm sóc, nhìn qua có chút rối loạn, giống như suy nghĩ giờ phút này của Lâm Tây vậy.

Hồi lâu, Lâm Tây đột nhiên xoay người lại.

Giang Tục không biết từ khi nào đã đi đến sau lưng cô, lúc này cô thình lình xoay người lại, độ cao của bồn hoa làm điểm nâng, tầm mắt hai người thế nhưng thành nhìn thẳng vào nhau, lại càng xấu hổ hơn. Lâm Tây theo bản năng lui về sau, đầu gối chạm vào cây trong bồn, suýt nữa ngã sấp xuống, may mắn tay mắt Giang Tục lanh lẹ, ôm lấy eo Lâm Tây.

Chỉ là tư thế này, Lâm Tây cảm thấy mặt mình như càng nóng hơn rồi.

"Khụ khụ." Lâm Tây làm bộ ho khan hai tiếng, Giang Tục lịch sự buông tay ra.

Lâm Tây nhìn nhìn Giang Tục, anh trầm mặc nhìn cô, ánh mắt không có tí ti trốn tránh.

Khuôn mặt xinh đẹp như được chính tay các vị thần tạc ra, có thể so sánh với vẻ đẹp của hoa thủy tiên. Giờ phút này đèn đường giống như một bộ lọc cổ xưa, đưa một thân màu tây trang đen của anh nhuộm ra một loại hương vị độc đáo, 

Thật sự là, thấy không chân thật chút nào.

"Cậu thích tôi?" Lâm Tây còn dùng câu nghi vấn.

Giang Tục bị giọng điệu của cô chọc cười, mím môi mỉm cười, hỏi ngược lại: "Không được sao?"

Lâm Tây vội xua tay: "Không dám." Cô nghĩ nghĩ còn nói: "Chỉ là cảm thấy có chút không chân thật."

"Thế nào mới thấy chân thật?"

Giang Tục hỏi như vậy, Lâm Tây lại không biết đáp sao.

"Tôi chưa từng yêu ai, cũng chưa từng được người bình thường nghiêm túc thổ lộ." Lâm Tây cong cong ngón tay: "Còn có chút không biết làm sao."

Giọng Lâm Tây rất thành khẩn, giống học sinh tiểu học mới vào trường, cảm thấy mọi thứ đều thật xa lạ, còn có chút không yên lòng.

Giang Tục nhìn cô một cái, thật lâu sau, mới nói ra ba chữ: "Tôi cũng vậy."

Lâm Tây có chút quẫn bách.

"Cậu không cần sợ." Giang Tục nói: "Tôi có thể đợi."

"Đợi?"

"Đợi câu trả lời của cậu."

Lâm Tây cắn cắn môi, có chút rối rắm: "Trả lời gì?"

"Làm bạn gái tôi." Giang Tục cười: "Hoặc là để tôi làm bạn trai cậu."

Lâm Tây: "..."

So với Lâm Tây lùi bước và thẹn thùng, thì Giang Tục lại thản nhiên rất nhiều, anh vẫn là vẻ thu hút ấy: "Bây giờ trước tiên chúng ta có thể nói chuyện."

"Nói chuyện gì?"

"Cậu cần suy nghĩ trong bao lâu?"

Lâm Tây cũng không biết vì sao đề tài lại chuyển đến đây, rõ ràng không muốn nói đến vấn đề này, nhưng Giang Tục vừa nói, cô theo bản năng liền bắt đầu tự hỏi: "Một năm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!