Trong lòng bàn tay nắm một viên kẹo, con sâu đói nổi dậy, Lâm Tây thật sự vô lực chống cự. Khi bước vào phòng thi, cô vẫn không nhịn được lột viên kẹo này ra ăn.
Vì mới nhổ răng khôn, mấy ngày liền Lâm Tây chỉ ăn nhẹ, lúc này ăn viên kẹo vào miệng, thần kinh vị giác giống như đột nhiên thức tỉnh, thật là có vài phần xúc động.
Nhờ ăn viên kẹo sữa này, Lâm Tây thuận lợi thi xong cấp bốn.
Không thể không nói, Giang Tục đoán đề quả thật rất lợi hại, rất nhiều đề đều là anh cho Lâm Tây luyện qua. Thần kì nhất chính là phần thi viết, anh cư nhiên đoán trúng đề, khi Lâm Tây ôn thi đã từng làm rồi, lúc đó Giang Tục cho cô tập làm ngữ pháp, vào thi cô chỉ cần nhớ lại là làm được.
Đã lớn như vậy, đây là lần đầu tiên khi ra khỏi trường thi, Lâm Tây lại có cảm giác tự tin, tâm tình tràn đầy sự chắc chắn đến vậy.
Bản thân Lâm Tây cũng có chút không thể tin được, cư nhiên sẽ thuận lợi như vậy.
Cuộc thi kết thúc, tất cả mọi người ra khỏi phòng thi, cầu thang chật như nêm cối, Lâm Tây không thích cùng người khác chen lấn, luôn chờ đến cuối cùng mới xuống lầu. Cô vừa muốn đi xuống dưới, vừa lúc Hàn Sâm cũng đang đi xuống, đắc chí hài lòng đi tới cạnh Lâm Tây.
"Cậu cũng đăng ký thi hả?" Lâm Tây có chút ngoài ý muốn sẽ gặp cậu ta ở đây, dù sao Hàn Sâm là tên học bọt danh xứng với thực.
Hàn Sâm cũng giống Lâm Tây: "Lão tử cũng muốn tốt nghiệp."
Thấy Hàn Sâm có dáng vẻ đắc ý, Lâm Tây nói: "Xem ra cậu thi khá tốt nhỉ, cười đến như vậy."
Hàn Sâm nghe cô nói như vậy, càng thêm đắc ý, hắn đè thấp giọng: "Kỳ thực, tôi sao chép."
"Sao chép?" Lâm Tây lập tức liên tưởng đến mấy tiệm quảng cáo bán đáp án: "Cậu mua đáp án rồi hả? Nhưng mà, lần này không dùng di động sao?"
Hàn Sâm xua tay, nói chuyện trong phòng thi, lập tức mặt mày hớn hở lên: "Tôi chép người bên cạnh, bên cạnh là người của khoa Tiếng Anh." Nói xong vẫn còn không quên khinh bỉ Lâm Tây: "Ai tiêu tiền chứ! Rất đáng khinh!"
"..." Lâm tây đối với lời này của Hàn Sâm quả thực không phản bác được, cô liếc Hàn Sâm một cái, cuối cùng vẫn là tàn nhẫn nói sự thật: "Nhưng là lần này cuộc thi là hoa mai cuốn."
"Có ý gì?" Hàn Sâm một mặt nghi hoặc: "Không có hoa mai mà."
"Hoa mai cuốn ý là, trình tự đề thi của tất cả mọi người đều không giống nhau."
"Dựa vào - -" Hàn Sâm rốt cục biết bản thân chép sai hết, kích động nói lại: "Người ra đề sao có thể âm hiểm như vậy? Cùng một cuộc thi, đề bài thi lại không giống nhau, cái này có thể thành thực chút được không?"
"..." Lâm Tây bất đắc dĩ nâng trán: "Thành thực không phải dùng như thế..."
Lâm tây mặc kệ Hàn Sâm, mang ba lô lên đi ra khỏi dãy phòng học.
Hàn Sâm tựa hồ không thể chấp nhận được nhưng đối với thi cấp bốn cậu ta cũng không có yêu cầu lớn lao gì, rất nhanh đã tiếp nhận hiện thực, tâm tình hoàn toàn không có dáng vẻ bị ảnh hưởng. Hắn bắt được quai đeo ba lô của lâm tây, vẫn là giọng điệu tự đại: "Nè, cậu định đi đâu?"
Lâm tây ghét bỏ kéo quai đeo lại, tức giận trả lời: "Đi tìm tiểu Phương."
"Tôi hỏi cậu tối hôm nay định đi đâu."
Lâm tây dừng bước lại, nghi hoặc quay đầu liếc nhìn Hàn Sâm một cái. Đôi lông mày rậm của cậu ta giờ phút này có chút xấu hổ mà giao nhau, thấy Lâm Tây quay đầu nhìn mình, trên mặt nổi lên hai luồng đỏ ửng khả nghi.
"Cậu muốn làm gì?" Lâm Tây cảnh giác nhìn theo cậu ta.
"Nhìn không thấy là ông đây muốn hẹn cậu sao." Hàn Sâm vẫn là giọng điệu đáng đánh đòn: "Sao luôn biết mà cứ còn cố hỏi."
Lâm Tây bĩu môi, rất dứt khoát mà cự tuyệt: "Có hẹn rồi."
Ba chữ "Có hẹn rồi" của Lâm Tây vừa nói, bỗng chốc làm Hàn Sâm đổi mặt. Hắn hung hăng bắt được bả vai Lâm Tây, kéo áo lông của cô như muốn tuột ra.
"Hẹn ai?"
Lâm Tây kéo áo lại, kéo tay Hàn Sâm ra.
"Mắc mớ gì đến cậu." Lâm tây khó chịu: "Dù sao cũng không phải cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!