Chương 35: (Vô Đề)

Lâm Tây có chút buồn bực, từ bệnh viện của trường ra, luôn đi một mình ở phía trước, tuy rằng không hề để ý cái người thiết diện vô tư, bất cận nhân tình là Giang Tục kia, nhưng mỗi khi đi vài bước thì nhịn không được quay đầu liếc anh một cái, thấy anh vẫn đi theo, mới có thể tiếp tục đi về phía trước.

Cũng không biết vì sao, mỗi lần vụng trộm quay đầu tìm anh, anh luôn vừa khéo ngẩng đầu bốn mắt hợp nhau với cô, thời gian chính là vừa đúng lúc như vậy, biến thành cô rất mất mặt.

Trong khoang miệng đầy mùi máu tanh, cũng đã cảm thấy quen, Lâm Tây cũng không nổi loạn muốn súc miệng nữa. Thuốc tê sẽ mất đi hiệu lực từ bốn đến sáu tiếng, môi dưới và đầu lưỡi còn có chút tê. Cũng không có khẩu vị ăn cơm, trong đầu chỉ nghĩ duy nhất đến hương vị của mấy viên kẹo sữa, ngon tuyệt vời.

Đi ngang qua sân bóng rổ, Lâm Tây theo bản năng nhìn thoáng qua, quả thực tìm được cái người anh trai không có lương tâm Lâm Minh Vũ kia. Lâm Tây đang lúc chịu đau của việc nhổ răng, thế mà Lâm Minh Vũ lại ở đây chơi đến vui vẻ.

Lâm Tây vốn nhổ răng xong còn phải đi huấn luyện, nhìn đến tình cảnh này, ngẫm lại cái tên phát xít Giang Tục kia, thật sự phẫn uất không thôi. Xắn tay áo, tức giận đi lên tìm Lâm Minh Vũ lý luận.

Mùa đông, Lâm Minh Vũ cũng không sợ lạnh, trên người chỉ mặc đồ chơi bóng, chạy đến mồ hôi đầy đầu.

Anh đứng bên sân bóng, tùy tay lau mồ hôi trên trán, sau đó nhìn lướt qua Lâm Tây thở phì phì trước mặt và Giang Tục vẻ mặt bình tĩnh đứng một bên.

Một bên Giang Tục tỏa ra khí thế cao lãnh và cấm dục, một bên là Lâm Tây mang cái ba lô có gắn con Piakachu, hình ảnh này làm Lâm Minh Vũ nhịn không nhịn được cười ra tiếng.

"Anh còn cười? Lâm Minh Vũ anh có nhân tính không vậy, dù gì em cũng là em gái anh mà!" Lâm Tây tức giận khẽ động đến miệng vết thương, cô che má phải, ánh mắt lên án.

"Nhổ răng?" Lâm Minh Vũ thấy Lâm Tây hít một hơi, lại hỏi một câu: "Đau không?"

Lâm Tây nhe răng trợn mắt trừng anh: "Em thấy anh là không muốn nhận người em này rồi."

Lâm Minh Vũ ý vị thâm trường nhìn lướt qua, than thở nói: "Không phải là có người muốn vậy sao?"

"Nói đùa kiểu gì vậy?"

Một ánh mắt uy hiếp bay tới, Lâm Minh Vũ vội sửa lại: "Này không phải là có người muốn tìm anh chơi bóng sao! Em cũng biết, không có anh bọn họ không thắng được."

Nói xong, lại có thâm ý khác quét Giang Tục một cái: "Tôi phải ra trận không phải sao?"

Giang Tục lãnh liệt lườm một cái, lập tức gật đầu: "Ừm."

"Còn nói gì nữa, dù sao chuyện người khác so với em quan trọng hơn." Lâm Tây đối với câu trả lời này tất nhiên là bất mãn: "Đừng nói nữa, tình cảm anh em hôm nay của chúng ta chấm dứt ở đây!"

Nói xong, Lâm Tây nắm lấy áo Giang Tục: "Anh còn không bằng Giang Tục đối với em, em và cậu ta còn không có huyết thống nữa đó, dạy em học, còn theo nhổ răng với em, so với người làm anh như anh mạnh hơn nhiều!" Cô ngẩng đầu đối diện với Giang Tục, vô cùng trịnh trọng nói: "Tôi và Lâm Minh Vũ ân đoạn nghĩa tuyệt rồi. Giang Tục, về sau tôi sẽ xem cậu là chị tôi!"

"..."

Giang Tục cũng chỉ là đang xem cuộc chiến, thình lình bị kéo vào chiến trường, vốn là chưa chuẩn bị sẵn sàng, càng không ngờ tới Lâm Tây sẽ đột nhiên nói một câu như vậy, một câu nghẹn ngào cũng chưa nói.

Lâm Tây đụng Giang Tục một chút: "Giang Tục, cậu cảm thấy thế nào?"

Thấy Giang Tục có chút lờ mờ, Lâm Minh Vũ một phen xách mũ áo lông của Lâm Tây lên: "Được, với chỉ số thông minh này của em, cũng không giống người chị Giang Tục này." Anh đẩy đẩy đầu cô, an bày nói: "Nhanh về đi."

Nói xong lời này, Lâm Minh Vũ lại là dáng vẻ kệch cỡm nói: "Giang Tục phải về phòng ngủ thay đồ chơi bóng, thuận tiện đưa em tôi về được không?"

"Ừm." Giang Tục trả lời rất chính trực: "Vừa hay tiện đường."

Hai người từ sân bóng đi về phòng ngủ được một đoạn, đến cây cầu nhỏ, Lâm Tây rẽ hướng.

"Không về phòng ngủ?" Giang Tục hỏi.

Lâm Tây bụm mặt, thập phần buồn bực nói: "Còn không phải cái tiệc tối gì đó sao, tập luyện một trăm lần, phiền chết rồi."

"Tôi đưa cậu đi."

"Không cần đâu." Lâm Tây cầm lại ba lô, rất thiện tâm chỉ chỉ hướng ký túc nam: "Cậu về thay quần áo đi."

Giang Tục nhìn cô một cái, vẫn trầm mặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!