Tin đồn về Lâm Tây, bị truyền càng ngày càng không yên, làm Phó Tiểu Phương cũng nhịn không được bắt đầu tò mò lên, lâm tây vừa trở về phòng ngủ, Phó Tiểu Phương lập tức vây quanh cô, "Đến cùng cậu cùng ai đi thuê phòng rồi?" Cô nhớ tới dáng vẻ táo bạo của Hàn Sâm: "Mình nghe người ta nói, Hàn Sâm làm ầm lên, nhất định phải tìm được người này."
"Đã nháo thành như vậy rồi sao, cậu còn hỏi mình, muốn mình xui xẻo hả?" Lâm Tây nghĩ, toàn bộ thế giới đều đang "Bắt gian phu", Lâm Minh Vũ cũng đã biết, Phó Tiểu Phương này là người hay bát quái sao có thể không biết?
"Không hỏi cậu thì hỏi ai, không phải cậu đi thuê phòng à?" Phó Tiểu Phương một mặt cười xấu xa đi qua: "Thực sự là cậu à? Mình còn nghĩ cậu đi thuê một mình. Đến đến đến, cậu nói nhỏ với mình, mình cam đoan không nói cho Hàn Sâm, mình đoán nếu nói cho Hàn Sâm, cậu ta sẽ đi giết người mất."
Lâm Tây không biết bên ngoài truyền đến loạn thất bát tao, thế nhưng không có truyền ra "Gian phu" của cô?
"Cho nên đến cùng lời đồn này truyền thế nào?"
"Có người nói cậu cùng một ông già, có người nói cậu cùng một giảng viên trong trường, còn có người nói là với mình..." Nghĩ vậy, Phó Tiểu Phương một mặt không biểu cảm nói: "... Bị điên hết mà, cùng với mình còn cần đi khách sạn sao?"
"A..." Lâm Tây không nghĩ tới thì ra lời đồn đãi là như vậy, nhất thời cũng có chút kinh ngạc.
Sao Lâm Minh Vũ lại biết là Giang Tục?
Lâm Tây vội chạy đến lấy di động trên giường, thuận miệng trả lời có lệ với Phó Tiểu Phương: "Không ai hết, một mình mình đi."
...
Nằm trên giường gửi tin nhắn cho Lâm Minh Vũ: [Làm sao mà anh biết em ở cùng Giang Tục? ]
Một phút sau, Lâm Tây nhận được tin của Lâm Minh Vũ.
[ Em đi thuê phòng với người ta, vừa lúc cậu ta cả đêm không về. Ban ngày hai người còn đi cùng đến một cuộc thi, đến thám tử gà mờ còn biết, cám ơn.]
Lâm Tây nhìn lời giải thích như vậy, nhất thời rạng rỡ.
Vốn cho rằng toàn bộ thế giới đều biết cô và Giang Tục, trên đường trở về còn đang suy nghĩ, về sau trong trường học sẽ hỗn loạn thế nào? Hiện tại mới biết được thì ra là có chuyện như vậy, tâm tình Lâm Tây nháy mắt trở nên tốt hơn.
Cô nhấn nhấn bàn phím chiếc Nokia, lại soạn một tin nhắn, gửi cho Lâm Minh Vũ: [ Loại chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh của con gái rất quan trọng. ]
[ Em còn có thanh danh sao? Lâm Kim Liên? ]
Lâm Tây: [... ]
****
Hàn Sâm chọc cho Lâm Tây trận tai họa "Thuê phòng" này, cuối cùng bởi vì không có "Chứng cứ", rất nhanh đã không giải quyết được gì rồi. Cho nên, "Tin đồn" không biết ở đâu tới này, cũng không tới phiên Giang Tục phụ trách, phỏng chừng hẳn là anh rất vui mừng.
Cuộc sống của Lâm Tây sau đó rất bình thường, nên lên lớp thì lên lớp, nên học tập thì học tập. Cấp bốn tuy không cần thi 550 điểm, 425 điểm cũng muốn đạt được.
Nếu Lâm Tây thật sự hai mươi tuổi, 425 điểm đối với cô mà nói khả năng sẽ không quá gian nan, thật đáng tiếc là cô ba mươi tuổi, vốn đã ra đi làm lâu rồi, qua nhiều năm như vậy, sớm đã quên gần hết rồi.
Năm 2006 cuộc thi cấp bốn rất vô nhân đạo rơi vào đêm Giáng Sinh. Phó Tiểu Phương nói đã an bày rất tốt. Thi tốt thì buổi tối đi cuồng hoan, thi kém thì buổi tối đi mua say.
Thời gian này trùng hợp, làm cho mọi người một bên chuẩn bị đêm giáng Sinh, một bên chuẩn bị thi tiếng Anh, có thể nói là rất ngược tâm.
Đang lúc việc học tập lên cao điểm, Phó Tiểu Phương đột nhiên mang theo vài cuộn len về phòng ngủ, làm Lâm Tây phát hoảng.
"Cậu đây là muốn làm gì?"
Phó Tiểu Phương lấy kim đan len, gõ đầu Lâm Tây một cái: "Mua đương nhiên là chuẩn bị đan, chẳng lẽ lấy ra ăn hả?"
"Sao đột nhiên làm mấy chuyện như vậy, cậu tìm được đối tượng?"
Phó Tiểu Phương dùng kim đan quấn mấy vòng len, một mặt biểu cảm bất đắc dĩ: "Giúp Đan Hiểu, cô ấy đan khăn choàng cổ cho người trong lòng, không phải lễ Giáng Sinh sắp đến sao."
"Đan Hiểu?" Lâm Tây như có đăm chiêu: "Cô ấy muốn tặng Giang Tục?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!