Chương 29: (Vô Đề)

Lâm Tây bị một màn trước mắt làm cả kinh đến một câu cũng nói không nên lời rồi.

Xin hỏi, Giang Tục đến cùng là đang nói hưu nói vượn gì vậy?

Lâm Tây mắt trợn tròn nhìn Lâm Minh Vũ, cùng cái người mặt nghiêm nghị Giang Tục, cảm thấy khung cảnh này thật sự có chút nói không nên lời.

"Đợi một chút." Lâm Tây lập tức ngăn cản tình thế phát triển thêm, nghiêm túc hỏi Lâm Minh Vũ: "Cái gì bọn em cũng chưa làm, thì phụ trách cái gì?"

Lâm Minh Vũ nghi hoặc nhìn Lâm Tây, lại quay đầu nhìn Giang Tục một cái, cuối cùng quay đầu nắm bả vai Lâm Tây: "Em gái ngốc của anh, đừng ngượng ngùng, nói thật, anh trai làm chủ cho em!"

"Thần kinh." Lâm Tây bất đắc dĩ nhìn về phía Lâm Minh Vũ, giải thích nói: "Tối hôm qua hai bọn em về phòng ngủ trễ, Giang Tục giữ em lại ngủ một đêm, bọn em cái gì cũng không xảy ra."

Lâm Minh Vũ vẫn là dáng vẻ không tin, lại hỏi: "Thật sự cái gì cũng chưa xảy ra?"

"..." Lâm Tây quả thực hết chỗ nói rồi: "Thật!!"

Thấy vẻ mặt Lâm Tây kiên định, Lâm Minh Vũ lúc này mới tin lời Lâm Tây nói, tầm mắt lại chuyển sang Giang Tục, đánh anh một cái: "Tôi muốn cậu phụ trách cậu đáp ứng ngay? Có phải cậu chột dạ không?"

Giang Tục khẽ nhíu mày, vẻ mặt trịnh trọng, cuối cùng dừng một chút mới nói: "Những lời đồn đãi đó, tôi sẽ phụ trách."

Lâm Tây, Lâm Minh Vũ: "..."

Bị Lâm Minh Vũ làm ầm ĩ xong, Lâm Tây cũng đói bụng. Cô thô lỗ đẩy Lâm Minh Vũ một cái, giáo huấn nói: "Anh là người rừng sao? Không phân tốt xấu đã đánh người? Còn không giải thích?"

Giang Tục lại khôi phục dáng vẻ cao lãnh bình thường, đứng ở bên cạnh không động, không nhúc nhích.

Lâm Minh Vũ xấu hổ nhìn Giang Tục một cái, ngượng ngùng nói: "Cũng phải, ngẫm lại với gương mặt và dáng người này của Lâm Tây, nhìn cũng rất mất hứng thú, cậu cũng sẽ không thể đói bụng ăn quàng như vậy."

Lâm Tây lạnh lùng nheo mắt liếc Lâm Minh Vũ một cái, đi lên đá một đá, hung hăng dẫm lên chân anh.

"Ai ôi - -" Lâm Minh Vũ ôm chân kêu đau.

Khóe miệng Giang Tục gợi lên mỉm cười.

Lâm Minh Vũ thấy Giang Tục nở nụ cười, vội thừa thắng xông lên: "Lão Giang, nếu không một bữa cơm xóa hết thù hằn?"

Lâm Tây và Giang Tục cùng nhau nhìn anh khinh bỉ.

Ba người vừa đi vào căn tin. Lâm Tây liếc mắt đã nhìn thấy Lục Nhân Già và cô bạn trung học của cậu, đang cùng nhau ăn cơm. Có lẽ cậu vừa mới lấy cơm ở quầy, nhẹ đặt lên bàn, lại rất săn sóc lấy đôi đũa cho cô bạn kia. Hai người ăn ý nhìn nhau cười, nhìn qua rất ngọt ngào.

Lâm Tây tận mắt nhìn thấy một màn này, tim như bị nhéo một cái.

Lâm Minh Vũ và Giang Tục không phát hiện Lâm Tây dừng bước, lập tức vào căn tin, Lâm Tây ngược lại đi đến trước bàn Lục Nhân Già.

"Có rảnh nói chuyện chút không?" Lâm Tây hỏi.

"..." Lục Nhân Già và cô bạn học liếc nhau một cái, sau khi được đồng ý thì gật gật đầu: "Có thể."

Cửa căn tin người đến người đi, Lục Nhân Già hỏi Lâm Tây: "Cần đến chỗ khác không?"

Cô bạn trung học này của cậu luôn luôn như có như không, chú ý chỗ hai người, Lâm Tây ngẫm lại, lắc lắc đầu: "Cứ ở đây."

Vừa dứt lời, một cỗ xấu hổ nhàn nhạt dâng lên giữa hai người, Lâm Tây nhìn Lục Nhân Già, Lục Nhân Già nhìn cô. Hồi lâu, Lâm Tây đánh vỡ trầm mặc giữa hai người.

"Có thể nói với tôi đã xảy ra chuyện gì không, để tôi biết sao mình lại chết?"

Ánh mắt Lục Nhân Già phẳng lặng, tựa hồ là giống như đang đợi Lâm Tây hỏi, bình tĩnh trả lời: "Hiện tại tôi có bạn gái rồi." Hắn xem xét nhìn Lâm Tây, lại bồi thêm một câu: "Không phải cậu cũng có đối tượng rồi sao? Giang Tục so với tôi ưu tú hơn."

Lục Nhân Già dùng một mặt không phục nói lời này, Lâm Tây cảm thấy giống như có một mũi tên bắn trúng đầu gối cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!