Cô là Lâm Tây, một chuyên gia trang điểm cô dâu có tiếng. Tốt nghiệp từ trường đại học chuyên nghiệp, bước vào công việc này, mới đó mà đã đi qua sáu năm. Đường tình cảm không thuận lợi cho lắm, trái lại, sự nghiệp của cô khá thành công. Trong ngành của mình, cô cũng coi như có chút danh tiếng.
Ngày hôm nay, cô dâu không phải ai xa lạ mà chính là bạn thời Đại học của Lâm Tây – hoa khôi giảng đường Tô Duyệt Văn.
Biết cô ta kết hôn trễ như vậy, Lâm Tây cảm thấy có chút bất ngờ, dù sao thì Tô Duyệt Văn xinh đẹp như vậy, người theo đuổi cô ta phải nói là đứng chật cả cửa Nam lẫn cửa Bắc của trường.
Cả ngày vốn đã vội vàng, vừa đến khách sạn, cử hành xong nghi thức, Tô Duyệt Văn liền thay quần áo để mời rượu quan khách. Lâm Tây nhanh nhẹn giúp bạn mình trang điểm, đổi kiểu tạo hình.
Khách sạn năm sao có phòng nghỉ rất rộng mà lại vô cùng yên tĩnh. Tô Duyệt Văn đứng trước gương, sống lưng thẳng tắp một đường, trông qua tưởng như cô ta đang chuẩn bị để múa một điệu Thiên Nga Trắng.
Tô Duyệt Văn nhếch nhẹ đôi môi, nhìn về phía Lâm Tây ở trong gương.
"Bạn có biết vì sao mình tìm đến bạn không?"
Giọng nói của Tô Duyệt Văn vẫn dịu dàng, dễ nghe như trước. Lâm Tây dùng tay mở kẹp tóc, nhếch miệng cười, tự giễu: "Chắc hẳn không phải chỉ vì chúng ta là bạn cũ?"
"Mình muốn nhìn thử xem, một người con gái sắp qua ba mươi tuổi mà vẫn chưa biết yêu sẽ như thế nào."
Tô Duyệt Văn nói xong, sắc mặt Lâm Tây lập tức đen lại.
"Đùa thôi. Thật ra thì... mình muốn hỏi bạn một chút."
"... Hở?"
"Nếu như năm đó, bản thân đã không biết xấu hổ rồi đuổi theo anh ta, tại sao lại không đuổi theo tới cùng?"
Cánh tay Lâm Tây đột nhiên khựng lại. Một giây sau, cô không chút khách khí mà đâm kẹp tóc vào người Tô Duyệt Văn một phen. Hạ mắt một chút, làm ra vẻ như mình không cố ý, sau đó, Lâm Tây tiếp tục kẹp tóc cho bạn mình.
"Dù mình có nói là hiểu lầm cũng đâu có ai chịu tin đâu."
"Những người từng theo đuổi thất bại đều nói như vậy." Tô Duyệt Văn ngẩng đầu: "Bạn biết không? Hôm nay anh ta cũng có tới."
Lâm Tây nhún vai: "Vậy sao? Chuyện có đâu có liên quan tới mình?"
Đeo trang sức vào người, tóc tai lẫn quần áo trên người Tô Duyệt Văn đã xong xuôi. Lâm Tây đứng phía sau, cầm gương soi phía sau gáy cho Tô Duyệt Văn để cô ta có thể nhìn thấy toàn bộ kiểu tóc của mình.
Tô Duyệt Văn xoa xoa mái tóc, nghiêng đầu sang phải sang trái liên tục, vô cùng hài lòng với kiểu tóc mà Lâm Tây làm cho.
"Cảm ơn bạn đã trang điểm cho mình đẹp như vậy. Mình nghĩ, nếu anh ta nhìn thấy nhất định sẽ rất hối hận, hối hận vì sao không cưới mình."
Lâm Tây đưa gương lên, nói lời sắc bén: "Xin lỗi vì nói thẳng nhé, bạn suy nghĩ nhiều quá phải không?"
...
Hôn lễ chính thức bắt đầu. Chú rể và cô dâu đám cưới theo kiểu truyền thống. Hai người bắt đầu đi kính rượu khắp các bàn tiệc.
Mặc kệ xung quanh có người mới hay người cũ, trung tâm của ngày hôm nay đều là cặp đôi này.
Chuyên gia trang điểm Lâm Tây được sắp xếp ngồi ở bàn với đám bạn học. Hôn lễ qua một hồi, cô mới bước vào ngồi.
Tô Duyệt Văn nói số bàn, nhưng bàn đó đã ngồi đầy người. Lâm Tây chỉ biết khom lưng, bước tới ngồi ở chỗ trống duy nhất. Vừa mới ngồi xuống ghế, ngẩn đầu lên, cô liền trông thấy một người mà Tô Duyệt Văn liên tục nhắc tới – Giang Tục.
Vẫn là dáng vẻ từ trước tới nay, lưng dài vai rộng, cả người mặc âu phục màu trắng, khuôn mặt bình thản như những người khách ở đây, ánh mắt nhìn về phía cô dâu chú rể, khí chất không giống người thường, ngồi ở nơi nào, nơi đó liền trở nên đặc biệt, cho dù nhìn bằng ánh mắt thế nào, trông qua trông lại vẫn giống như một vị vương tử trong truyện cổ tích.
Nhưng mà những điều đó đâu có quan hệ gì với Lâm Tây?
Ánh sáng chan hòa, dịu dàng trong buổi tiệc cưới. Tiếng cười nói ồn ào vang khắp bốn phía. Chú rể đi kính rượu từng người một, từng tràng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Giang Tục rốt cuộc cũng quay đầu, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lâm Tây. Anh đột nhiên sửng sốt.
Anh nhìn Lâm Tây từ trên cao xuống, khuôn mặt vẫn còn nét khinh miệt như ngày nào. Lâm Tây có chút không vui. Cô định nói chuyện, đúng lúc đó, chú rể và cô dâu đã thoát khỏi sự vây kín của mọi người, bước tới bên cạnh Giang Tục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!