Chương 11: (Vô Đề)

Lâm Tây tìm nhà vệ sinh để gài dây áo ngực trên vai cho chắc, thầm nghĩ hôm nay đúng là dây áo này gây ra án giết người. 

Sắc trời dần dần về chiều. Bị chuyện của Tô Duyệt Văn làm cho chậm trễ, Lâm Tây mới sực nhớ ra mình chưa ăn cơm tối, cô vốn định trở về phòng ngủ nhưng bây giờ lại muốn tới căn tin. 

Vừa đi được chẳng bao xa, bả vai cô đã bị ai đó vỗ mấy cái liên tục. 

Cô quay đầu lại, thì ra là Giang Tục. 

Cảnh tượng hai người đứng chen nhau bên rèm cửa sổ bỗng lóe lên trong đầu, Lâm Tây không nhịn được mà đỏ hết cả mặt. Cô thề đấy, cô chẳng hề có ý nghĩ không nên có với Giang Tục đâu! Bài học kiếp trước vẫn còn đấy, cho dù chết cô cũng không muốn có chuyện xấu nào về mình và Giang Tục bị lan truyền, lúc này cô chỉ xấu hổ mà thôi. 

"Lại là chuyện gì ạ?" 

Giang Tục: "Đi ăn cơm à?"

"Dạ."

"Đi chung nhé?"

"Không cần không cần!" Lần này Lâm Tây thành thật một cách tuyệt đối: "Em đi một mình à." 

Bị Lâm Tây cự tuyệt, Giang Tục cũng không tỏ vẻ gì. Anh hơi nhún vai và nói thêm: "Lát nữa anh tới tìm em." 

Lâm Tây hoài nghi nhìn về phía anh: "Anh tìm em làm gì?" 

"Lấy áo chơi bóng."

Bị anh nhắc nhở như vậy, Lâm Tây chợt nhớ chuyện anh sai vặt mình. Ngẫm lại, kể từ ngày anh xuất hiện ở đời này, chẳng có chuyện nào của cô được thuận lợi cả, cô tức giận trả lời: "Vứt rồi." 

Giang Tục thấy Lâm Tây đang đùa giỡn bằng cách hờn dỗi với mình, anh rũ mắt xuống và nhìn cô: "Mất hứng giặt đồ à?" 

"Em là nô lệ của anh ư? Sao anh có thể tùy tiện bảo một nữ sinh giặt đồ hộ mình như vậy? Anh không hề ngẫm lại mấy bạn trong phòng em sẽ nghĩ em là người như thế nào ư? Hay đó là tật xấu của anh?" 

Giang Tục suy tư một lát rồi vuốt cằm, nói: "Cũng phải, không nên tùy tiện nhờ em giặt đồ." 

Anh cúi đầu, lục tìm trong túi xách một hồi rồi lấy ra một con gấu bông xấu đến mức mẹ nhìn không ra, ném mạnh vào lòng Lâm Tây: "Thù lao đó." 

"Đây là cái gì?" 

"Anh đi đây ~" Ba chữ ngắn gọn lưu loát, Giang Tục chỉ để lại một bóng lưng chẳng hề lưu luyến chuyện gì cho cô. 

Hành động bỏ đi cũng đâu cần quá thong thả như vậy, anh hoàn toàn chẳng hề nghĩ tới việc Lâm Tây không cần món đồ xấu đến thế. 

Giang Tục đã đi xa. Lâm Tây ôm con gấu xấu muốn chết ở trong lòng, nhịn không được mà giơ thẳng ngón giữa lên.

Ăn cơm xong, Lâm Tây kéo lê thân thể mệt mỏi của mình về phòng ngủ. Trừ cô ra chỉ có ba người đang ở phòng. Quyển Quyển còn tắm, Lỵ Lỵ giặt quần áo, chỉ có Phó Tiểu Phương là nhàn rỗi. Thấy Lâm Tây về, Phó Tiểu Phương chẳng hề quan tâm bạn mình đi đâu, vì sao về trễ như vậy mà chỉ liếc mắt một cái đã để ý đến con gấu bông xấu xí trong tay bạn. 

Cô ta vừa ngạc nhiên vừa vui mừng và hỏi: "Lâm Minh Vũ tặng cậu à?" 

Lâm Tây lười nói, trực tiếp ném con gấu bông cho Phó Tiểu Phương: "Cậu thích thì cứ cầm lấy." Nói xong, cô ngồi sững người trên ghế. 

Phó Tiểu Phương yêu thích không buông, cứ thưởng thức con gấu ấy, xúc động mà nói: "Lâm Minh Vũ không tặng bạn gái mà lại tặng cậu, đúng là anh trai tốt đó nha." 

"Xấu như vậy, có gì đáng để ngạc nhiên chứ?" Lâm Tây liếc nhìn con gấu một cái, thật sự là càng ngắm càng thấy xấu. 

Phó Tiểu Phương "chậc chậc" rồi khinh bỉ bạn mình: "Đương nhiên là khác chứ! Con gấu này là quà kỷ niệm được trao trong lần thi đấu hữu nghị giữa các khoa, chỉ có cầu thủ tranh tài tốt nhất ở mỗi trận với có." 

"Đồ không đáng giá thì có gì quan trọng hả?" Giang Tục ném đồ cho cô y như vứt rác, có thể thấy là anh không cần một chút nào.

"Cậu thì biết gì chứ? Ý nghĩa khác lắm đó!" Phó Tiểu Phương ôm con gấu và nói: "Đêm nay, ắt hẳn Giang Tục cũng có một con, không biết anh ấy sẽ tặng cho ai." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!