Chương 99: (Vô Đề)

Bùi Ngôn Khanh tiến lên và bế Bùi Mịch, "Nhổ kẹo ra."

Bùi Mịch nhai vội vàng giòn tan, trực tiếp nuốt xuống viên kẹo, sau đó thè lưỡi đắc thắng cười nói: "Có đâu."

Dáng vẻ lém lỉnh của cô bé giống y đúc Tô Niệm Niệm, Bùi Ngôn Khanh bất lực lắc đầu và bế cô bé vào phòng tắm để đánh răng.

Rõ ràng, loại cảnh này đã quá quen thuộc với Bùi Tuần.

Nhìn hai người rời đi, Bùi Tuần tiến lại gần Tô Niệm Niệm, khóe môi nhếch lên vui mừng, thậm chí ánh mắt cũng cong lên.

"bông kem nhỏ.

" Tô Niệm Niệm xoa mái tóc bồng bềnh của cậu bé, "Mẹ dẫn con đi xem một cái rất vui, chỉ hai chúng ta thôi, con có muốn đi xem không?"

Đôi mắt Bùi Tuần sáng lên, cậu bé cố gắng kìm nén khóe miệng sắp cong lên, dè dặt gật đầu.

Hai mẹ con nhanh chóng lên lầu.

Tô Niệm Niệm bế Bùi Tuần vào phòng, sau đó lén lút đóng cửa lại.

Bùi Tuần nhìn mẹ lấy ra một chiếc hộp tinh xảo từ ngăn tủ quần áo, mở khóa và đặt nó trước mặt anh, cười nói: "Bảo bối, mở ra xem là cái gì."

Đối mặt với ánh mắt mong đợi của mẹ, Bùi Tuần liếm môi, sau đó nghiêm túc trịnh trọng mở hộp ra, sau khi nhìn thấy thứ bên trong hộp, cậu bé sững người tại chỗ.

"Thế nào?" Tô Niệm Niệm chờ mong nhìn cậu, "Đẹp không?"

Bùi Tuần lấy tấm ảnh ra, cẩn thận xem xét, khuôn mặt ửng hồng gật đầu, nhìn cô gái nhỏ mặc váy trong ảnh, ngượng ngùng hỏi: "Đây là mẹ sao?"

Tô Niệm Niệm nhướng mày và nói, "Không."

"Đoán xem là ai."

Bùi Tuần cau mày, "Là chị Điềm Điềm sao?"

"Đoán lại đi."

"Chị Ninh Ninh?"

"Sai."

Bùi Tuần sửng sốt một lúc, sau đó lắc đầu với Tô Niệm Niệm, "Đoán không ra ạ."

Tô Niệm Niệm cười ôm tiểu gia hỏa vào trong ngực, sau đó ghé vào lỗ tai cậu nói nhỏ: "Là ba của con đấy."

Đôi mắt thể hiện sự chấn động.

Tiểu gia hỏa ngày thường luôn điềm tĩnh, hiếm thấy biểu tình trống rỗng, cậu không thể tin so sánh mấy lần, cuối cùng tìm ra được chút sự giống nhau.

Vài phút sau, cậu trịnh trọng nhận xét: "Ba, rất xinh đẹp."

"Phụt, hahaha.

" Tô Niệm Niệm cười đến lồng ngực run lên, "Nhìn xem, ba con khi còn bé vẫn mặc váy, so với cái này, bông kem nhỏ của chúng ta chẳng phải đặc biệt nam tính sao?"

Nghe vậy, Bùi Tuần chợt bừng tỉnh, nặng nề gật đầu.

Tô Niệm Niệm nhìn con trai của mình, không khỏi nhéo má cậu bé, "Ba còn dám cười bông kem nhỏ của chúng ta."

Bùi Tuần mím môi, nhìn lại bức ảnh một lần nữa, cuối cùng không thể nhịn được và bật cười trong vòng tay của Tô Niệm Niệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!