Điều kiện của Cảnh Linh rất đơn giản, anh muốn một danh ngạch vào đại học, cái danh ngạch này là cho Cảnh Thu. Tuy rằng Giang thiếu vừa rồi thao thao bất tuyệt một hồi chưa hề đề cập đến gia thế Giang gia, nhưng từ việc con gái nhà bọn họ có thể tùy ý tiêu xài một bút xa xỉ tiền tài tới quay phim, thì có thể khẳng định rằng ít nhất nhà họ là một gia đình phi thường giàu có, bởi vậy lúc Cảnh Linh xem tiểu thuyết của Giang Tư Cẩn, đã thử tìm kiếm ở trên mạng một chút thông tin về Giang gia, liên hệ các thông tin cơ bản cùng với bài trừ các khả năng, anh đã có thể khẳng định, Giang gia cho dù không phải đỉnh cấp hào môn, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Gia thế như vậy, muốn một danh ngạch nhập học, cho dù là trường đại học hàng đầu quốc nội cũng dễ như trở bàn tay. Huống chi Cảnh Linh lòng không tham, không cầu quá xa danh ngạch top danh giáo quốc nội, anh chỉ muốn danh ngạch của một trường đại học bình thường, nếu có danh ngạch của trường top đầu thì càng tốt, còn nếu không trường tuyến hai cũng không sao cả.
Cảnh Thu lúc trước học xong sơ trung, vì trong nhà không có tiền nên chỉ có thể bỏ học ra ngoài làm công. Cô năm nay 22 tuổi, không thể để cô học tiếp ba năm cao trung sau đó lại thi đại học được, hơn nữa nếu cô có thể thuận lợi thi đậu, cao trung ba năm đại học bốn năm, tốt nghiệp ra tới cô đã gần 30 tuổi rồi, điều này căn bản không cần thiết.
Cũng chính bởi vì vậy, Cảnh Linh mới muốn một danh ngạch vào trường đại học, cái danh ngạch này không chỉ đại biểu có một tờ thông báo trúng tuyển, mà còn bao hàm cả hồ sơ ba năm cao trung.
Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng của anh, còn chưa nói với Cảnh Thu. Anh không muốn trực tiếp thay cô quyết định, đây là nhân sinh của cô nên quyết định như thế nào hẳn phải tự bản thân quyết định, anh chỉ cung cấp cho cô các lựa chọn tốt nhất có thể mà thôi, nếu cô muốn tiếp tục đi học, như vậy cái danh ngạch này chính là vì cô mà chuẩn bị, còn nếu cô muốn đi làm, anh cũng sẽ giúp cô tìm một phần công việc ổn định nhẹ nhàng mà lại đơn giản.
"Cụ thể muốn cái gì tôi đã nghĩ kỹ rồi, chờ quyết định kỹ xong rồi lại nói cho anh, có lẽ không nhất định sẽ dùng tới. Anh yên tâm, cái gì nên muốn cái gì không nên muốn trong lòng tôi hiểu rõ." Cảnh Linh nói như thế với Giang thiếu.
Giang thiếu nghe vậy, hơi có chút hoài nghi đánh giá Cảnh Linh mấy lần. Hắn thừa nhận, gương mặt trước mắt này đích xác phi thường hoàn mỹ, nhưng đồng dạng cũng rất trẻ, như vậy một cậu nhóc vừa mới bước ra cổng trường cao trung, thật sự biết đúng mực là gì sao?
Giang thiếu thực hoài nghi, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Bởi vì mặc kệ Cảnh Linh hiểu hay không, đến lúc đó Giang gia sẽ làm anh hiểu.
Hai bên vui sướng đạt thành hợp tác.
Giang thiếu vội vàng hướng em gái tranh công, chờ không nỗi đem người mang về, trực tiếp gọi facetime cho Giang Tư Cẩn.
"Anh, có chuyện gì sao?" Microphone truyền ra thanh âm kiều mềm của nữ sinh.
"Tiểu Cẩn, anh cùng em nói, người em muốn tìm anh tìm được cho em rồi! Em chờ, anh cho em xem xem!" Hắn nói xong, liền đem màn hình chuyển về phía Cảnh Linh, đồng thời giới thiệu, "Đây là em gái tôi, Giang Tư Cẩn. Tiểu Cẩn, đây là Cảnh Linh."
"Xin chào, Giang tiểu thư." Cảnh Linh cười chào hỏi.
Màn hình bên kia di động bối cảnh phảng phất như một tòa lâu đài nhỏ hồng nhạt, điểm xuyết ren cùng nơ con bướm, lộ ra sự tinh xảo mộng ảo, liếc mắt một cái có thể nhìn ra đây là phòng của nữ sinh. Nữ sinh trong màn hình có một mái tóc dài tới eo, nhu thuận đen bóng, mặt lớn bằng bàn tay, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng tuyết. Tầm mắt cô ấy thẳng lăng lăng nhìn màn hình bên này, cái miệng nhỏ bởi vì kinh ngạc mà hơi hơi mở ra, qua một hồi lâu, chỉ nghe một tiếng thét chói tai từ microphone truyền ra tới, "A a a a a a a a quá soái a, nam thần gả cho tôi a!"
Mặt Giang thiếu lập tức liền đen. Hắn cũng là người thường xuyên trà trộn trong các phòng phát sóng trực tiếp ngôi sao, tất nhiên biết Giang Tư Cẩn những lời này chỉ là nói nói mà thôi, nhưng hắn vẫn rất khó chịu a, đột nhiên không muốn đem người mang về. Đương nhiên hắn cũng chỉ giám nghĩ mà thôi, Giang Tư Cẩn đã nhìn thấy người, liền tính hắn đổi ý không mang theo Cảnh Linh về, trong nhà những người khác cũng sẽ hỗ trợ đem người tìm được, lúc ấy hắn không chỉ không làm cho em gái vui, mà làm không tốt còn bị ghi thù, loại chuyện lỗ vốn này hắn sẽ không làm.
Giang Tư Cẩn hoa si một hồi mới bình tĩnh lại, khôi phục bộ dáng ngoan ngoãn ngày thường, gương mặt có chút phiếm hồng, thoạt nhìn thêm vài phần đáng yêu. Cô ấy cùng Cảnh Linh hàn huyên một hồi lâu, nói muốn Q. Q của anh. Cuối cùng vẫn là Giang thiếu nhìn không được, lấy tín hiệu không tốt mạnh mẽ dứt khoát tắt máy, cuộc nói chuyện này mới kết thúc.
Giang thiếu hung tợn nhìn Cảnh Linh, "Không được đánh chủ ý lên người Tiểu Cẩn!"
Cảnh Linh nghe vậy bật cười, "Được."
Giang thiếu lưu lại ăn một bữa cơm. Bởi vì trước đó không biết có khách sẽ đến, trong nhà cũng chưa chuẩn bị đồ ăn gì, đi trấn trên mua đồ quá phiền toái hơn nữa đồ ăn mua về cũng không còn tươi mới, cuối cùng miễn cưỡng làm ra bốn món một canh. Cảnh Thu nguyên bản còn lo lắng Giang thiếu ăn không quen, thấy hắn ăn hai chén cơm lại uống nửa chén canh, lúc này mới yên lòng. Cảnh Linh cũng bởi vậy mà ấn tượng với hắn càng tốt.
Mặc kệ hắn có phải thật sự thích đồ ăn Cảnh Thu làm hay không, chỉ cần thấy hắn từ đầu tới đuôi không lộ ra cảm xúc ghét bỏ hoặc miễn cưỡng, thái độ tự nhiên ăn xong một bữa cơm, điểm này rất đáng giá khen ngợi.
Ăn cơm xong lúc sau Giang thiếu liền đi về, nhưng không phải về Lan Châu, hắn muốn mang Cảnh Linh cùng về, mà Cảnh Linh còn phải điền xong nguyện vọng mới có thể đi, cho nên hắn chỉ có thể chờ ở Vân Thành.
Cảnh Linh tiễn hắn một đoạn đường rồi quay về nhà, thấy Cảnh Thu mới vừa dọn bàn ăn chuẩn bị rửa chén. Anh liền vén tay áo lên đi qua giúp cô rửa, rửa sạch sẽ cất lên ngăn tủ, hai người ra khỏi phòng bếp ngồi hóng mát dưới mái hiên.
"Chị, chị muốn học đại học không?" gió lạnh thổi qua, Cảnh Linh nhắc tới việc này với Cảnh Thu.
Trả lời hắn chính là hồi lâu trầm mặc, lúc sau Cảnh Thu dùng một loại ngữ khí không thèm để ý nói không muốn, nói rằng cô lúc còn đi học thành tích không tốt, lão sư nói cô có khả năng còn không thi được vào cao trung. Trên thực tế, thành tích học tập của cô vẫn luôn rất tốt, không phải cô có bao nhiêu thiên phú, mà bởi vì cô có đủ nỗ lực. Một người có thể dụng tâm nỗ lực học tập như vậy, sao có thể không muốn đi học đại học cơ chứ.
Bất quá việc đã đến nước này, nói nhiều cũng vô dụng, cô không biết Cảnh Linh vì cái gì đột nhiên hỏi về vấn đề này, nhưng cô không hy vọng anh có gánh nặng trong lòng, cho nên nói dối. Dù sao lúc cô tốt nghiệp sơ trung Cảnh Linh vẫn còn học tiểu học, hơn nữa nhiều năm như vậy, anh khẳng định không nhớ được.
Cảnh Linh cũng không nói gì, lại hỏi cô thích công việc gì. Cô nghiêm túc suy xét thật lâu, cuối cùng lắc đầu, "Chị cũng không biết chị có thể làm gì, chị tốt nghiệp sơ trung xong liền đi ra ngoài làm công, khi đó ngày nghỉ còn cùng người khác ra ngoài dạo phố, nhìn đến những cô gái ngồi làm việc ở trong văn phòng thì rất hâm mộ, nhưng cho dù cho chị làm công việc này chị cũng làm không được."
......
Chị em hai người nói chuyện thật lâu, nói từ chạng vạng đến đêm khuya, ánh trăng treo cao ở không trung, trời đầy sao lập loè. Cuối cùng Cảnh Linh gọi điện cho Giang thiếu, nói điều kiện với hắn, hắn nghe xong lại hơi có chút kinh ngạc, tựa hồ không nghĩ tới anh yêu cầu đơn giản như vậy, lúc sau liền sảng khoái đáp ứng, bảo Cảnh Linh xem trọng trường nào thì nói cho hắn, sau đó chờ giấy báo trúng tuyển.
Cảnh Thu khóc. Cảnh Linh duỗi tay ôm vai cô đem người ôm vào trong lòng ngực, để cô khóc thống khoái. Cô gái này ngày thường vừa khổ vừa mệt chưa từng oán giận quá một câu bao giờ, vậy mà bây giờ ghé vào ngực anh khóc đến rối tinh rối mù, cuối cùng khóc đến thanh âm khàn khàn mới mệt mỏi nằm ở trong lòng ngực anh ngủ thiếp đi.
Cảnh Linh cẩn thận đem người ôm đến trên giường, đắp chăn lên cho cô, rồi về phòng nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!