Cả đêm Cao Vĩ không trở về, Cao gia ban đầu cũng không lo lắng gì, dù sao nhốt hắn ở nhà suốt tháng trời, cuối cùng mới chịu thả ra, khẳng định phải "chơi" một chút. Lần này cùng nhau ra ngoài tụ tập đều là những người nhà hắn hiểu rõ, người Cao gia chỉ nghĩ rằng hắn uống say đi theo ai đó về nhà ngủ. Tuy nhiên, đến tận buổi chiều ngày hôm sau vẫn không thấy hắn trở về, mắt thấy giờ tan tầm của ba Cao sắp đến, mẹ Cao lo lắng con trai đã xảy ra chuyện, vội vàng chuẩn bị gọi điện kêu con trai về nhà, nhưng kết quả điện thoại di động của hắn tắt máy.
"Thằng nhóc chết tiệt, khẳng định lại quên nạp pin điện thoại!" mẹ Cao cả giận, không thể liên lạc được với hắn, chỉ còn cách nhờ vả mấy đứa bạn cùng đi chơi với hắn đi tìm. Bà gọi điện thoại từng nhà hỏi thăm, nhưng tất cả mọi người đều tỏ vẻ không gặp Cao Vĩ, ai cũng nghĩ rằng hắn đã về nhà.
Sau khi cúp điện thoại, mẹ Cao ngồi ở sô pha trong phòng khách, sửng sốt trong giây lát, rồi hoảng loạn bấm điện thoại liên tục.
"Đô... Đô...... Chuyện gì?"
"A Khôn, đại bảo nó đã xảy ra chuyện!"Cao Vĩ tỉnh dậy vào khoảng tám chín giờ sáng, nhưng hắn không chắc chắn chính xác. Hắn bị nóng làm cho tỉnh giấc, cảm giác như bị ai đó đặt trên lửa nướng, da thịt nóng ran đau đớn. Do di chứng của say rượu, đầu hắn váng vất, nặng nề. Hắn cố gắng mở mắt ra, nhưng không phải là căn phòng ngủ sáng sủa quen thuộc mà là một nơi tối tăm, rách nát.
Phía trước cách chừng hai mét, một đống lửa đang bùng bùng thiêu đốt, những cành củi gỗ nổ lách tách, ngọn lửa như những tinh linh rực rỡ nhảy múa. Rõ ràng, đây chính là nơi phát ra hơi nóng khiến hắn tỉnh giấc. Ánh lửa rọi sáng một mảng đất xung quanh, mặt đất gồ ghề, sần sùi. Nhìn kỹ có thể thấy một lớp gạch vụn dày cộm được xếp đan xen nhau tạo thành bức tường. Rêu phong đã bám kín từ chân tường lan dần lên cao.
Trên bức tường nham nhở ấy có một cánh cửa gỗ nửa khép nửa mở, mặt tiền đã cũ kỹ và không còn giữ được vẻ đẹp nguyên bản. Một góc tường phía dưới đã bị mục nát và bong tróc.
Cao Vĩ bừng tỉnh, choáng váng như đang trong mơ. Nhắm mắt lại rồi mở ra nhìn quanh, hắn nhận ra mình đang nằm trên mặt đất. Do thiếu cẩn thận, gáy của hắn va vào một viên gạch vỡ, khiến hắn bật tiếng kêu lên vì đau. Theo bản năng, hắn muốn đưa tay lên sờ gáy, nhưng lại phát hiện ra hai tay bị trói chặt sau lưng. Chân cũng bị trói, khiến hắn không thể cử động.
Nhiều năm không tu sửa, cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt vang vọng. Một người đàn ông từ trong nhà bước ra, giẫm lên mặt đất bằng đôi giày thể thao, khẽ hất tung lớp bụi tro. "Tỉnh rồi à?", giọng nói vang lên của người đàn ông. Hắn đi đến bên Cao Vĩ, ngồi xổm xuống, duỗi tay nhặt một mảnh gỗ vụn ném vào đống lửa. Bàn tay kia của hắn đeo găng tay nhựa màu trắng.
"Ngươi là ai? Đây là chỗ nào?" Cao Vĩ một bên hỏi lời nói, nỗ lực quay đầu muốn thấy rõ người này. Bất quá mục đích còn không có đạt tới, liền bởi vì đối phương một câu cứng lại rồi.
"Ngươi sẽ không sợ nhìn đến ta mặt liền không sống nổi sao?"
"Đây là chỗ nào vậy? anh là ai?" Cao Vĩ vừa hỏi, vừa cố gắng quay đầu để nhìn rõ người trước mặt. Nhưng mục đích của anh ta vẫn chưa đạt được, vì đối phương đã lên tiếng:
"Mày không sợ nhìn thấy mặt tao sẽ bị tao giết à?"
Đây cũng không phải là lời hù dọa, trong các vụ án bắt cóc, có thể ban đầu bọn bắt cóc chỉ nhằm mục đích lấy tiền, nhưng nếu bị lộ mặt, khả năng cao là chúng sẽ sát hại con tin.
Cao Vĩ quay đầu nhìn về phía mặt đất, hoảng loạn nói: "Tôi cái gì cũng chưa thấy! Anh muốn tiền ư? Muốn bao nhiêu thì nói!"
Bọn bắt cóc cất tiếng, giọng không nhanh không chậm: "Tao không cần tiền, chỉ muốn hỏi mày vài vấn đề. Vụ án còn lại 30/4, mày biết gì về vụ đó không?"
Cao Vĩ sửng sốt một chút mới phản ứng lại, án 30/4 chỉ chính là cái gì? Hắn tự mình trải qua, chấn động một thời hà độ khu. "Mày như thế nào tìm tới..." Hắn nói một nửa bỗng nhiên dừng lại. Bởi vì không cần người khác trả lời, chính hắn đoán được kết quả. Lúc ấy tin tức chưa đưa tin vụ án buôn m* t**, giấu đi tất cả nhân viên tin tức, nhưng hắn khi đó kìm nén không được khoe ra trên mạng chia sẻ, tuy rằng đã được cảnh báo rất nguy hiểm nên xóa ngay, nhưng ai biết có người lưu lại hay không.
Nếu không phải hành động bất tiện, Cao Vĩ quả thực muốn tự tát mình một cái.
"Nghĩ kỹ rồi sao?" Bọn bắt cóc tra hỏi.
"Tôi nói cho các người biết, các người sẽ thả tôi đi chứ?" Cao Vĩ toan tính muốn thương lượng điều kiện với đối phương, hòng đổi lấy sự tự do cho bản thân.
"Mày cho rằng mình hiện tại có tư cách gì để nói điều kiện với tao à?"
"Được rồi
- tôi nói, tôi nói, tôi chỉ biết cô ta tên là Tề Lị Lị, nhà ở..."Buổi chiều lúc ấy cao mẹ gọi điện thoại tới trong nhà, trương thanh dung lúc ấy vừa vặn ở trong phòng khách, tùy tay tiếp điện thoại. Đối phương hỏi nàng có biết hay không Cao Vĩ ở đâu, nàng trả lời nói không biết, bởi vì nàng tối hôm qua đi được sớm, cùng mặt khác mấy cái nữ hài cùng nhau, không chờ tan cuộc liền rời đi. Nàng lúc ấy căn bản là không nghĩ nhiều, ai biết có phải hay không uống nhiều quá đi bất động bị lão bản đưa khách sạn đi.
Buổi chiều hôm ấy, mẹ Cao gọi điện thoại đến, Trương Thanh Dung lúc đó đang ở trong phòng khách, vừa vặn nghe điện thoại. Người gọi hỏi cô có biết Cao Vĩ ở đâu hay không, cô trả lời không biết vì tối hôm qua đã đi về sớm cùng với mấy cô gái khác, không chờ đến hết buổi tiệc. Lúc đó, cô không nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ có thể Cao Vĩ đã uống quá nhiều nên bị chủ quán đưa về khách sạn.
Hơn 8 giờ tối, Trương Thanh Dung đang mải gọi điện tám với bạn bè, bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Cô cất tiếng hỏi, người đáp lời chính là ba cô, giọng điệu mang vẻ nghiêm trọng. Cô vội vàng đi dép lê ra mở cửa, thấy trước mắt là người đàn ông vốn mặc đồ ở nhà nay đã thay đổi sang bộ cảnh phục, vẻ mặt lạnh tanh. "Thu dọn một ít đồ đạc, chờ tiểu Lưu đến đưa con về nhà bà ngoại."
Trương Thanh Dung sửng sốt một chút, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Cao Vĩ đã được tìm thấy rồi."
Tại một khu cao ốc ở ngoại ô.
Buổi chiều, ba của Cao Vĩ nhận được điện thoại của vợ báo con trai xảy ra chuyện. Ông lập tức điều động cấp dưới nhanh chóng đến quán bar "0 điểm" điều tra, sau đó trích xuất từ video giám sát phát hiện một người khả nghi tiếp cận Cao Vĩ trao đổi qua lại. Nam nhân kia rất quen thuộc với hệ thống theo dõi, từ đầu đến cuối đều không lộ mặt. Camera giám sát chỉ ghi được cảnh hắn đỡ Cao Vĩ rời đi, sau đó màn hình chuyển sang đen. Không rõ hắn đã đưa người đi bằng cách nào.
Ba Cao vốn định mượn hệ thống theo dõi dọc đường truy tìm, nhưng vợ ông ngay sau đó lại gọi điện thoại tới
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!