Thời điểm Giang Tư Cẩn gọi điện thoại tới, nhóm Vân Thư đang càn quét phố ẩm thực nổi tiếng ở Tần thành. Dương Tâm Dao nhắm trúng bánh đúc trên xe đẩy di động phía trước, chạy lại gần mua hai cái, một cái blueberry một cái dâu tây, thể bánh nửa trong suốt, một hồng nhạt một lam nhạt, hai cái dùng một cây xiên tre xiên lại cầm trong tay, tay còn lại cầm đậu hủ cuốn, nhất thời không có tay để trả tiền, vì thế quay đầu gọi Cảnh Linh, "Địa chủ mau tới trả tiền!"
Hiển nhiên cô ấy vẫn còn nhớ chuyện đấu địa chủ hôm qua.
Cảnh Linh có chút buồn cười, đi qua thay cô ấy thanh toán. Rồi quay lại tìm Vân Thư, phát hiện cô đang nghe điện thoại đứng yên trong đám người, trên mặt đã không còn tươi cười, bị vây quanh trong không khí vui vẻ trên đường phố lại càng thêm vài phần cô độc.
"Làm sao vậy?" Anh đi đến bên người cô hỏi.
Vân Thư nghe vậy ngẩng đầu nhìn anh, rồi sau đó lắc đầu, dùng tay che microphone trên di động nói, "Không có việc gì."
Dương Tâm Dao đi phía trước giơ đồ ăn vặt trong tay lên quay đầu lại hô, "Vân Thư mau tới, mình mua đồ ăn ngon cho cậu này!"
"Đi thôi." Cảnh Linh nói. Cô gật gật đầu. Hai người sóng vai cùng nhau đi trong dòng người, tiếng rao hàng hòa với tiếng cười nói của du khách, vẽ lên một bức hoạ phồn hoa nơi phố thị. Nhưng thân là người bên trong, tâm tình Vân Thư lại không cách nào dung nhập trong đó.
"Vân Thư? Vân Thư cậu có đang nghe không đấy?" Thấy cô lâu không trả lời, Giang Tư Cẩn bên kia đầu dây kêu cô hai tiếng.
"Ừm." Vân Thư nhợt nhạt trả lời, "Không phải."
"A?" Giang Tư Cẩn ngẩn người, mất mấy giây mới phản ứng lại, "Như vậy hai người quên biết từ trước sao? Tôi nhớ sinh nhật tôi các cậu cùng nhau tới. Không phải cậu nói, vậy cô gái đi cùng cậu nói sao? Vân Cẩm nói trước đây Vân Trung không quen biết Cảnh Linh, không thù không oán cậu ấy sao lại hạ thủ nặng như vậy, có phải cậu nói gì đó với cậu ấy hay không?"
"Cậu vì cái gì cảm thấy là tôi nói gì đó, mà không phải bọn họ làm sai?" Vân Thư nhẹ giọng hỏi.
"Mặc kệ như thế nào, các cậu đều là người một nhà, có chuyện gì ngồi xuống tâm bình khí hòa thương lượng mới đúng, Cảnh Linh chỉ là người ngoài, không có lý do gì để nhúng tay vào chuyện nhà các cậu được đúng không?"
Ngữ điệu Vân Thư không tự giác mang theo chút lạnh lẽo, "Cho nên cậu nhận định tôi nói gì đó ảnh hưởng phán đoán của Cảnh Linh, bây giờ gọi điện thoại tới chắc không phải chỉ muốn hỏi chuyện này đi? Còn có gì muốn nói sao?"
"Tôi biết đây là chuyện nhà cậu, nhưng Vân Trung ngày đó dù sao cũng là khách của tôi, cậu ta tới tham dự tiệc sinh nhật của tôi, lại một thân thương tích trở về, việc này tôi cảm thấy rất có lỗi. Cậu ta bị thương tuy rằng không phải bị cậu đánh, nhưng nguyên nhân lại vì cậu, Vân Cẩm nói từ khi Vân Trung nằm viện cậu chưa từng tới thăm, như vậy không khỏi có chút quá đáng. Vân Thư, tôi hy vọng cậu có thể trở về thăm Vân Trung, rồi xin lỗi cậu ta.
Còn có Cảnh Linh, mặc kệ như thế nào đánh người đều không đúng, tôi sẽ gọi cho cậu ấy sau." Giang Tư Cẩn ở điện thoại kia đầu khuyên nhủ.
"Không......" Vân Thư đang muốn cự tuyệt, bỗng nhiên bị che miệng, là tay Cảnh Linh, ngón tay thon dài đầu ngón tay hơi lạnh. Cùng lúc đó, điện thoại trong tay cũng bị anh thuận thế lấy đi.
Chỉ nghe thấy tiếng anh vang lên trên đỉnh đầu, thanh lãnh đạm mạc, "Không cần gọi, tôi vừa lúc ở đây, có chuyện gì nói đi."
Giang Tư Cẩn thật sự không ngờ tới trùng hợp như vậy, sửng sốt vài giây rồi trả lời, "Cảnh Linh cậu cũng ở, vừa lúc, tôi gọi cho cậu mấy lần nhưng máy vẫn luôn báo bận. Chuyện của Vân Trung tôi không biết cậu có hiểu lầm gì với cậu ta, tuy rằng Đàn gia không có truy cứu nhưng cậu đánh người ta nghiêm trọng như vậy, ít nhất cũng nên nói một câu xin lỗi."
"Giang tiểu thư, xin cho tôi nêu một ví dụ không thỏa đáng, đổi lại nếu cô gặp phải chuyện như vậy, người nhà cô sẽ không truy cứu việc này sao? Đương nhiên tôi biết người nhà cô sẽ không có khả năng để cô gặp phải loại tình huống này, nhưng đây chỉ là giả thiết, cô chỉ cần nói cho tôi biết phải hay không là được." Cảnh Linh hỏi ngược lại.
Giang Tư Cẩn trả lời, "Sao có thể không truy cứu, các anh tôiz sẽ phẫn nộ đến muốn giết người đó!"
Cảnh Linh nói tiếp, "Địa vị của Đàn Vân Trung ở Đàn gia, cũng không kém hơn cô ở Giang gia bao nhiêu, cho nên như thế nào cô lại cảm thấy Đàn gia sẽ không truy cứu việc này?"
"Nếu Đàn gia thật sự truy cứu, thì cậu đã không khả năng ở chỗ này nói chuyện với tôi. Cảnh Linh cậu không hiểu, chỉ bằng việc cậu đánh Vân Trung, chỉ cần Đàn gia muốn, phán cậu mấy năm tù là việc dễ như trở bàn tay, cậu căn bản không có cơ hội xoay người nào."
"Một khi đã như vậy, bọn họ vì cái gì không truy cứu?"
"Cảnh Linh cậu thật sự hiểu ngồi tù có ý nghĩa gì sao?! Nếu cậu bị phán ngồi tù, có thể nói cả đời này của cậu đều bị huỷ hoại rồi!"
"Cho nên tôi phải cảm tạ bọn họ không truy cứu sao?" Cảnh Linh cười khẽ, ngữ điệu nhẹ nhàng phảng phất như chuyện này không liên quan đến mình, "Giang tiểu thư, tôi biết cô từ nhỏ được nuôi lớn trong sự cưng chiều, sống trong tháp ngà voi không biết nhân gian khó khăn, điểm này không có gì để lên án, rốt cuộc đó là mệnh cô tốt. Nhưng phiền cô làm tốt bổn phận công chúa của cô, đừng tùy tiện nhúng tay vào chuyện của người khác, đặc biệt khi cô không biết chuyện gì xảy ra.
Không phải tất cả mọi người đều có thể giống cô, sống vô ưu vô lự."
"Đàn Vân Trung là khách của cô, Vân Thư thì không phải sao? Tấm thiệp mời kia có phải cô tự mình mời không vậy? Vì sao cô nghe Đàn Vân Cẩm nói xong, liền nhận định chuyện này do Vân Thư sai? Còn nữa so với Đàn Vân Trung và Đàn Vân Cẩm, không phải quan hệ của cô với Vân Thư tốt hơn sao, không phải khi còn nhỏ đã từng là bạn tốt sao? Hay cô đã quên rồi."
"Ngày đó người gọi cho tôi là người khác, cuối cùng đánh người cũng là tôi, không liên quan tới Vân Thư. Đối với việc đánh người này tôi không có gì để giải thích, chuyện gì cũng luôn có ngoại lệ. Đổi lại là người khác dưới tình huống không rõ nguyên do tôi sẽ không tùy tiện động thủ, nhưng người Đàn gia lại là ngoại lệ."
"Giang tiểu thư cô nói cô đối với việc Đàn Vân Trung bị thương cảm thấy có lỗi, nói tôi đánh hắn trọng thương, xin hỏi cô tự mình đi gặp hắn chưa? Tôi xuống tay trước nay có chừng mực, thương thế của hắn tới trình độ nào tôi biết rất rõ, trừ phi Đàn gia gian lận kết quả kiểm tra, nếu không vết thương nhẹ cũng không tính. Cái gọi là nằm viện, chẳng qua làm bộ làm dáng mà thôi."
"Tùy cậu." Giang Tư Cẩn bên kia trầm mặc hồi lâu, lúc sau mưới ném xuống hai chữ liền ngắt điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!