Thoát khỏi sự truy đuổi của quân đội Hồ Cổ, cả đội tiếp tục đi một đoạn, tìm sơn động ẩn nấp qua một đêm.
Trong rừng cây không thiếu nhất là củi, Ngũ Điều ra ngoài tùy tiện đi một vòng ngoài cửa động liền ôm một đống lớn trở về. Đào một cái hố trên đất, thả ít lá khô vào xếp củi lên trên, rồi mới châm lửa. Ngọn lửa sáng ngời bùng lên, đuổi đi hắc ám trong động, hơi ấm lượn lờ toàn thân.
Ba tên buôn m* t** trải qua lăn lộn vừa rồi cũng đã tỉnh, ý thức được tình cảnh bản thân, thấy những gương mặt xa lạ chung quanh, chúng hung hăng mắng chửi.
Mọi người nghe không hiểu, việc này liền giao cho Bảy Vạn đi giao thiệp.
Quả nhiên như Phi Hổ nói, đám người dám đi con đường buôn bán thuốc phiện này, hơn nữa có danh tiếng đều là khúc xương cứng khó gặm, Bảy Vạn hỏi nửa ngày, chút tin tức hữu dụng cũng không lấy được, ngược lại đối phương còn không ngừng nói lời th* t*c chửi rủa bọn họ.
"TM, ba thằng nhãi! Nhìn mặt nghe tiếng tôi liền đoán được quốc tịch của chúng ta, thì hắn không còn sợ hãi gì nữa!"
Người nước cộng hoà, đối ngoại thường cho người ta ấn tượng tương đối ôn hòa phân rõ phải trái, không giống quốc gia đại lục bên cạnh nào đó, một lời không hợp đem người đánh chết đều là chuyện nhỏ.
"Đội trưởng, làm sao bây giờ?" Bảy Vạn vừa hỏi, vừa xoa xoa nắm tay.
Phi Hổ lắc đầu, "Không được. Không chịu nói thì thôi, chờ ngày mai nghĩ cách đem người mang về, làm thế nào thì đợi phía trên quyết định."
"CMN!" Bảy Vạn tức giận mắng một câu.
Cảnh Linh đứng xem toàn bộ quá trình, duỗi tay chọc chọc Phi Hổ, "Đội trưởng, cùng tôi nói chuyện một chút."
Phi Hổ nhìn anh một cái, không nói một lời đứng dậy cùng anh đi ra ngoài động.
Đêm đã khuya, ngẫu nhiên có tiếng kêu côn trùng không biết tên vang lên, hết đợt này đến đợt khác. Một trận gió thổi qua, thổi đến lá cây sàn sạt rung động, chạc cây đong đưa.
"Chuyện gì?" Phi Hổ trực tiếp hỏi.
"Người tên Khang Ni tựa hồ có thể hiểu lời chúng ta nói. Lúc Nhị Điều nói về quân đội Hồ Cổ, hô hấp của hắn lập tức dồn dập. Anh cũng biết hành vi của quân đội Hồ Cổ rất khả nghi, nói là nhận được thư nặc danh báo cáo trên thuyền giấu ma túy, nhưng vừa rồi Bảy Vạn nói, bọn họ trực tiếp nổ súng, quả thực giống như đang diệt khẩu chứ không phải bắt tội phạm.
Tôi chú ý tới họ nói lượng lớn m* t**, mà chúng ta chỉ tìm thấy 1 kg, anh không cảm thấy có vấn đề sao?"
"Tôi nghĩ, đám người Khang Ni chuẩn bị lượng lớn hàng trước, sau đó giả thành đám bắt cóc thuyền hàng, rồi liên hệ với quân đội Hồ Cổ tới bắt tội phạm buôn m* t** ? Hai bên cấu kết theo nhu cầu, thuận tiện còn có thể vu oan chúng ta?"
Phi Hổ nghe Cảnh Linh phân tích xong, trầm mặc một lát mới hỏi, "Nếu như cậu nói, chỗ hàng kia có khả năng ở gần đây?"
Cảnh Linh gật đầu, "Từ hành động của hai bên, khả năng rất lớn."
"Nhưng phạm vi quá lớn, bằng vào vài người chúng ta căn bản không có biện pháp tìm được, mà chúng lại không có khả năng nói ra chỗ cất giấu."
"Yên tâm, giao cho tôi. Tôi không giống các anh, tôi chỉ là người thường, dùng chút thủ đoạn cũng không sao."
"...... Cậu chú ý chút, đừng quá tàn nhẫn."
"Được."
Hai người nói xong trở về sơn động, Cảnh Linh không nói hai lời túm lấy cổ áo Khang Ni đem người kéo ra bên ngoài, đối phương tựa hồ nhận thấy tình huống không đúng, há mồm kêu to, Cảnh Linh trực tiếp cắt một đoạn tay áo của đối phương xoa thành một đoàn nhét vào trong miệng hắn. Đám người Nhị Điều thấy thế, theo bản năng nhìn về phía Phi Hổ. Mà người sau trầm mặc không nói, hiển nhiên là ngầm đồng ý.
Bọn họ cũng liền mặc kệ, còn lại hai tên cũng đi theo kêu to, bọn họ học động tác vừa rồi của anh trực tiếp bịt mồm xong việc.
Cảnh Linh đem người mang ra ngoài còn chưa đến nửa giờ đã quay lại, trên người Khang Ni thoạt nhìn không có vết thương rõ ràng gì, chỉ là biểu tình có chút không đúng.
Phi Hổ đang chuẩn bị hỏi tình huống, liền thấy Cảnh Linh ném người trên mặt đất, ánh mắt nhìn về phía hắn, "Hàng giấu ở bên bờ sông, hơn 1 triệu viên m* t**, là Macas đoạt từ trong tay St. Zachary. Điều chúng ta nghi ngờ là đúng, bọn chúng dùng chỗ hàng này để giao dịch với Hồ Cổ, thời gian chính là đêm nay. Không lâu trước khi tôi lên thuyền hàng, Khang Ni đã báo cáo với Macas, muốn hắn sớm liên hệ với quân đội Hồ Cổ."
"Hiện tại ba người này bị ta bắt, hai bên không thể giao dịch, hiện tại hẳn là hai bên đã thông báo cho nhau, rất nhanh sẽ có người lại đây cứu chúng. Cho nên chúng ta không muốn bị chung đem ra làm vằn thắn, thì cần mau chóng rời đi, liên hệ với phía trên phái người tới chi viện cho chúng ta."
Tin tức này quá k*ch th*ch, đám người Phi Hổ mấy giây sau mới phản ứng lại, không kìm được mà văn tục, lúc sau không nói hai lời phân công hành động, dập lửa thu thập trang bị, trực tiếp trốn chạy.
Cảnh Linh lại chuẩn bị tách đội lần nữa, nhưng lần này không phải một người, mà còn mang theo Ngũ Điều và Sáu Bánh. Anh đại khái đã biết vị trí của đống hàng kia, muốn đi thử xem có thể tiêu hủy chúng hay không, liền tính không mang hoặc giấu đi chỗ khác được thì cũng phải hủy đống m* t** kia, trở lại trong tay nhóm người kia thì thật là tai họa. Đương nhiên, nếu có thể mang đi thì càng tốt, dùng để làm chứng cứ bắt giam bọn chúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!