Đàn Vân Thư cảm thấy bản thân đã rất cẩn thận, nhưng lại không phòng được cái gọi là người nhà này.
Sau khi thẻ tín dụng bị khóa, bọn họ lại nhanh chóng nghĩ ra cách mượn tay người ngoài lừa gạt cô.
Lúc nhận được thiệp mời của Giang Tư Cẩn, cô thật sự không nghĩ nhiều.
Cô và Giang Tư Cẩn, khi còn nhỏ cũng từng là bạn tốt, sau này hai người mới dần trở nên xa cách, nhưng đó là bởi cô chủ động xa cách cô ấy.
Tiệc sinh nhật 18 tuổi của Giang Tư Cẩn, cô cũng nhận được thư mời, nhưng hôm đó trong nhà xảy ra chuyện nên thất hẹn với cô ấy.
Vì thế cô vẫn luôn cảm thấy áy náy, lần này lại nhận được thư mời, tuy rằng quan hệ với người nhà đang rất căng thẳng, cô vẫn sẽ tới.
Thật không ngờ cục diện này lại chính là bọn họ nhằm vào cô mà tới.
Người nhà này quả thực là đem toàn bộ tâm tư trí tuệ để tính kế cô mà.
Còn về tiểu công chúa Giang Tư Cẩn sống trong tháp ngà voi không biết nhân gian khó khăn này, Đàn Vân Thư cảm thấy cô không còn sức lực để mà so đo với đối phương nữa, chỉ muốn rời đi.
Bởi vì ghen ghét sẽ khiến người ta trở nên ghê tởm, mà cô không hy vọng mình biến thành loại người này, không có người chúng tinh phủng nguyệt đem cô sủng thành công chúa thì thế nào, cô có trời cao ban cho một cái đầu thông minh, dựa vào bản thân vẫn có thể tỏa sáng.
Mà cô đã làm được, từ nhỏ đến lớn, cô đi đến nơi nào đều có thể tỏa sáng.
Chỉ có một là ngoại lệ, cái nơi cô gọi là nhà kia.
Xa xa nhìn thấy Giang Tư Cẩn, cô còn đang nghĩ đưa qua nói một câu chúc phúc, nếu đối phương nguyện ý nói chuyện phiếm, vậy cô sẽ lưu lại một lát rồi về.
Nguyên nhân cô muốn về nhanh như vậy cũng bởi vì sợ gặp phải người nhà họ Đàn.
Nhưng vừa mới đến Giang Tư Cẩn lại vội vàng mang Cảnh Linh đi vào, hình như có chuyện gì đó.
Không có biện pháp, cô chỉ có thể mang Dương Tâm Dao tìm một góc ngồi đợi.
Hai người nói chuyện một hồi, cô đứng dậy chuẩn bị đi tìm Giang Tư Cẩn, mới đi ra liền nhìn thấy đối phương đang cùng người khác nói chuyện, cách cô không xa.
"Tư Cẩn, bên này." Cô hô một tiếng.
Giang Tư Cẩn nghe vậy, quay đầu cười cười với cô, nhưng không đi tới, ngược lại đi về phía khác.
Đàn Vân Thư cho rằng cô ấy có việc, cũng không nghĩ nhiều, kết quả không bao lâu sau liền thấy cô ấy mang theo hai người lại đây.
Đàn Vân Cẩm và Đàn Vân Trung.
"Vân Thư, chị cậu nói không tìm được cậu, điện thoại cũng không gọi được, làm tôi hỗ trợ lưu ý một chút." Giang Tư Cẩn nói xong, lại nói với hai người Đàn Vân Cẩm, "Người tôi tìm cho hai người rồi, các cậu chậm rãi nói chuyện đi, tôi đi trước đây."
Đàn Vân Thư nhìn bóng dáng cô ấy rời đi, lại nhìn hai chị em trước mặt, trong nháy mắt không biết nên biểu đạt tâm tình của mình như thế nào.
Dương Tâm Dao ở bên cạnh nhận thấy biểu tình cô không đúng, nhỏ giọng hỏi cô, "Vân Thư, làm sao vậy?"
"Không có việc gì." Đàn Vân Thư lắc đầu, "Tâm Dao, tôi có chút việc, xin lỗi tôi đi trước." Tầm mắt cô lại rơi xuống trên người hai người trước mắt, "Tôi không muốn ở chỗ này cùng hai người nói chuyện, có chuyện gì ra bên ngoài nói." Nói xong liền trực tiếp đi ra ngoài cửa.
Hai chị em Đàn gia cũng không nói gì, đi theo cô ra ngoài.
Dương Tâm Dao dự cảm không lành, đi theo phía sau họ, một đường theo tới hoa viên nhỏ bên này.
Cô ấy đứng sau lùm cây, nghe được bên kia truyền đến tiếng tranh chấp, hoặc có thể nói là một bên mắng chửi, mà Đàn Vân Thư trước sau không nói lời nào.
Hai người kia càng nói càng quá mức, rất có xu thế muốn động thủ.
Cô ấy liền gọi điện cho Cảnh Linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!