Chương 35: (Vô Đề)

Cảnh Linh ngẩn người, không phải bởi vì lời Dương Tâm Dao nói, mà bởi một thanh âm khác. Anh quay sang, từ kính cửa xe kéo xuống anh thấy người nói chuyện bên trong. Đó là một cô gái xinh đẹp, tuổi tác khoảng hai mươi mấy, tóc dài hơi cuốn, mặt mày tinh xảo như họa, bờ môi đỏ cho người ta một loại cảm giác động tâm không kềm chế được.

Một bộ lễ phục màu đen, lộ ra cái gáy ngọc thon dài, cần cổ đeo một cái vòng kim cương tinh xảo. Có lẽ do thời tiết lạnh, cô mặc ở bên ngoài một cái áo khoác cùng màu, che đi bờ vai ngọc, xương quai xanh như ẩn như hiện.

Cảnh Linh bỗng nhiên cúi đầu. Dương Tâm Dao bên cạnh sửng sốt, rất nhanh liền hồi phục tinh thần, cười trả lời, "Đúng vậy, cô cũng thế phải không?"

Cô gái gật gật đầu, "Giang gia ở giữa sườn núi, từ nơi này đi lên có chút xa, hai người có cần đi nhờ một đoạn đường không?"

Dương Tâm Dao liên tục gật đầu như gà con mổ thóc, "Vô cùng cảm ơn! Cảnh Linh mau lên xe!" Vừa nói vừa kéo cửa xe ra, ngồi vào trước rồi nhô đầu ra kêu Cảnh Linh.

Cảnh Linh không nói một lời chui vào trong xe.

Xe khởi động, chạy về hướng trên núi.

Dương Tâm Dao dựa vào ghế lái phía trước hỏi cô gái, "Hello em gái tôi tên Dương Tâm Dao, còn cô?"

Đàn Vân Thư. Đàn trong hương đàn, Vân trong ai gửi cẩm thư tới Vân Thư

Cô gái còn chưa trả lời, Cảnh Linh đã biết.

Quả nhiên ngay sau đó, liền nghe thấy cô gái nói, "Đàn Vân Thư. Đàn trong hương đàn, Vân trong ai gửi cẩm thư tới Vân Thư."

"Oa nga!" Dương Tâm Dao mở to mắt hạnh, "Tôi thích cái tên này! Đúng rồi, tiểu soái ca bên cạnh này là Cảnh Linh."

"Chào cô!" Cảnh Linh lời ít mà ý nhiều chào hỏi.

"Chào anh!"

Xe chạy vững vàng ở trên đường, phong cảnh hai sườn núi không ngừng vụt qua. Suy nghĩ Linh cũng theo đó mà trôi xa.

——

Làm thế nào để khiến một người tuyệt vọng? Có rất nhiều biện pháp. Trong ký ức xa xôi, Cảnh Linh đã từng thể hội qua.

Từ nhỏ, cô chính là người ưu tú nhất trong đám người ưu tú, từ lớp 1 đến tốt nghiệp cấp ba luôn đứng nhất toàn trường, ngay cả trong các cuộc thi toàn quốc cô vẫn có thể đạt thành tích cao. Mặc dù trước một ngày thi đại học xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến cô phát huy thất thường, nhưng cô vẫn đạt được hạng 3 toàn quốc. Vào đại học cô đương nhiên biến thành nhân vật phong vân vườn trường, năm nhất học kỳ 2 đến năm ba học kỳ 1, dùng hai năm thời gian thông qua 4 điều kiện nhận bằng ACCA, chỉ thi một lần là qua 14 môn của chương trình ACCA*, học kỳ 2 năm ba hoàn thành xong toàn bộ học phần, năm 4 thi lên thạc sĩ, thi đỗ thành nghiên cứu sinh của trường đại học tài chính top 5 toàn cầu theo diện học bổng toàn phần.

Sau lưng không ít người ghen ghét nói cô có bối cảnh. Quả thực, cô xuất thân hào môn, nhưng gia thế tốt đẹp trừ bỏ mang cho lại cho cô điều kiện sinh hoạt thoải mái, thì không có nửa điểm trợ giúp nào với cô.

"Mày không thể tùy tiện thi thôi sao? Lần nào thi cũng đứng nhất, lần nào cũng thi tốt hơn em trai mày, mày định hại nó bị ba mày chửi à?!"

"Tao hôm nay lại nghe người ta bàn tán, toàn bộ gien tốt nhà mình đều truyền cho mày hết, cho nên em trai mày mới học kém hơn mày. Mày nói xem lúc trước sao tao lại sinh mày ra trước chứ?"

"Một đứa con gái như mày náo loạn muốn đi rèn luyện làm gì, mệt sống mệt chết, tùy tiện chọn chuyên ngành nào đơn giản một chút không tốt sao? Đi làm xem tin tức nói chuyện phiến, tan làm cùng bạn bè đi dạo phố thật tốt!"

"Học ở thủ đô quá xa, học đại học không cần xa như vậy."

"Cái gì, mày muốn ra nước ngoài học nghiên cứu sinh? Tao không đồng ý! Mày nếu dám đi, từ nay về sau đừng nghĩ lấy một phần tiền từ trong cái nhà này!"

Mọi việc như thế, quá nhiều quá nhiều. Rõ ràng đều là người nhà, có người chúng tinh phủng nguyệt được cả nhà sủng lên trời, có người tùy hứng làm bậy gây chuyện thị phi, gây chuyện xong sẽ có người giải quyết tốt hậu quả...... Chỉ có cô, nỗ lực bao nhiêu cũng không được thừa nhận, ước nguyện của bản thân lại bị b*p ch*t từ trong trứng nước, đơn giản vì cô là nữ.

Con gái sao, học nhiều thì có ích lợi gì, tốt nghiệp xong nghe theo an bài trong nhà gả vào nhà cao cửa rộng, giúp chồng dạy con bình bình ổn ổn sống hết một đời là được. Điều này không chỉ là ý nghĩ của cha mẹ cô, mà của cả dòng tộc. Con gái trong nhà chẳng qua chỉ là công cụ liên hôn, tồn tại để lót đường cho anh em trai trong nhà.

Những người khác chấp nhận số phận cô quản không được, cô chỉ biết cô không cam lòng! Cô rõ ràng ưu tú hơn tất cả bọn họ, dựa vào cái gì chỉ có thể làm công cụ lót đường?!

Giãy giụa phản kháng đổi lấy tự do ngắn ngủi, rồi sau đó chờ đợi cô là bị bẻ gãy cánh chim nhổ hết răng nanh, đánh vào vực sâu địa ngục tuyệt vọng không đáy.

"Cánh cứng rồi nên muốn bay đúng không? Tao nói cho mày biết Đàn Vân Thư, Đàn gia có rất nhiều cháu gái, không thiếu một người như mày!"

Ngồi trên xe lăn, nhìn tay áo phải trống rỗng, lần đầu tiên cô khắc sâu trong tâm khảm cái gì gọi là tuyệt vọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!