Giang gia, một gia tộc lớn ở khu tây hành chính, nhất cử nhất động đều sẽ bị người ta chú ý. Nhưng Giang gia luôn điệu thấp, lần cuối mở tiệc chiêu đãi khách đã là hai năm trước, lúc ấy là lễ thành niên 18 tuổi của Giang Tư Cẩn, khách tới đều là các nhân vật có uy tín có danh tiếng, còn có một bộ phận người xuất hiện thường xuyên trên bản tin TV.
Lần này năm cũ mới qua không lâu, bỗng nhiên Giang gia phát thiệp mời, mục đích mở yến hội vẫn là tổ chức sinh nhật cho Giang Tư Cẩn, mọi người ngầm suy đoán dụng ý của Giang gia, đều cảm thấy chuyện này có liên quan tới chung thân đại sự của tiểu công chúa. Vị kia chính là tiểu công chúa cả Giang gia phủng trong lòng bàn tay a, tuy rằng cô có nhiều anh trai làm vật cản, nhưng một khi đã cưới cô về thì chính là một bước lên trời!
Người động tâm tư này cũng không phải chỉ có một hai người.
Bất quá những việc này đều không liên quan tới Cảnh Linh, anh chỉ là đi qua, chờ Giang gia tìm cho anh một cái cớ hoàn mỹ về thân thủ của mình. Đúng vậy, không cần anh vắt hết óc suy nghĩ, người khác sẽ thay anh nghĩ.
Khi vừa tới thế giới này, anh đã xem ký ức của nguyên chủ, trừ bỏ diện mạo, anh hoàn hoàn toàn toàn chính là một người bình thường. Nhưng thời điểm ở trong núi nhìn thấy Tiểu Hôi, trong đầu bỗng nhiên có một đoạn ký ức như được mở khóa, về một ông lão vô danh dạy dỗ anh một đoạn thời gian.
Cảnh Linh lúc ấy liền nghĩ, đây có phải do hệ thống ở thời khắc cuối cùng nỗ lực thay anh sửa lại thế giới này hay không? Rốt cuộc thi trước kia làm nhiệm vụ, mỗi khi đến thế giới mới, hệ thống đều sẽ an bài một thân phận mới cho anh, hoàn toàn không tra ra có vấn đề gì. Cho nên lần này anh mới hoài nghi đây có phải là bút tích của hệ thống hay không, lúc trước xảy ra chuyện ngoài ý muốn phát sinh quá đột nhiên, hệ thống muốn an bài đường lui cho anh, nhưng bởi vì nguyên nhân nào đó mà sai giới tính cùng với một đoạn ký ức bị khóa, cũng không phải không thể.
Bất quá chuyện đã phát sinh, lại so đo cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Đã tới thì an tâm ở lại.
Hai ngày sau sẽ bắt đầu vào học kỳ mới, thời gian rất nhanh liền đến thứ sáu. Cảnh Linh tạm biệt Cảnh Thu, nhờ Thẩm Trạch đặt vé máy bay. Người sau biết nơi anh muốn đi, còn rất lo lắng cho anh, nhưng lại không thể ngăn cản, chỉ có thể nói với anh mọi việc phải cẩn thận đừng uống nước người lạ đưa v.v......
Cảnh Linh nghe xong thập phần vô ngữ, "Anh cho rằng tôi là tiểu cô nương không hiểu sự đời sao?"
Thẩm Trạch cường điệu, "Tiểu cô nương người ta cũng không lớn lên đẹp bằng cậu!"
Cảnh Linh, "...... Anh thắng. Tôi sẽ chú ý, đừng lo lắng."
Từ Tần thành đến Minh Xuyên, Lan Châu. 5 giờ chiều bay, 8 tối giờ đến nơi. Bởi vì còn phải đăng ký kiểm tra giấy chứng nhận, nên lần này Cảnh Linh sẽ không đeo mặt nạ da người như lần trước, mà chỉ đội tóc giả đeo kính râm, hiệu quả lại tốt ngoài dự đoán, dọc theo đường đi vẫn chưa bị ai nhận ra.
Yến tiệc sinh nhật Giang Tư Cẩn là vào buổi tối thứ bảy. Tính ra anh còn cả ngày, Cảnh Linh cũng không vội, đem hành lý dọn chuyển tới khách sạn xong liền thảnh thơi đi dạo một vòng.
Minh Xuyên là trung tâm củaLan Châu, phồn hoa nhiệt tất nhiên không cần phải nói. Bóng đêm bao phủ trên bầu trời thành phố, cửa hàng ven đường thắp đèn lộng tỏa sáng một mảnh trời, xây dựng nên một thế giới hoa mỹ xa xỉ. Tháng ba Tây Bắc khí hậu rét lạnh, bất quá đoạn đường từ khách sạn đến quảng trường, vẫn có không ít người đi lại vui chơi như cũ, tiểu thương làm buôn bán nhỏ tự nhiên cũng không thiếu.
Cảnh Linh lắc lư một vòng chuẩn bị rời đi, một cô gái ngồi trên ghế dài gần đí bỗng nhiên gọi anh lại.
"Hi, soái ca, tính một quẻ không?" Cô gái thanh âm thanh thúy dễ nghe, sau khi nói xong lại nhanh chóng bồi thêm một câu, "Không cần tiền."
Thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí, đây là đại đa số ý nghĩ của người. Chẳng qua Cảnh Linh là cái ngoại lệ, anh không sợ gì cả, dừng lại xoay người nhìn cô gái kia, cười hỏi, "Bởi vì tôi đẹp sao?"
Cô gái: "......"
Yên lặng vài giây. Cô gái lập tức không nín được nở nụ cười, "Kỳ thật tôi xem bói là xem duyên phận, bất quá cậu lớn lên xinh đẹp thì cũng là có duyên. Bằng nhiều năm kinh nghiệm của tôi có thể kết luận, là một bộ cốt tướng cực tốt."
"Không phiền nếu tôi ngồi đây chứ?" Cảnh Linh chỉ chỉ vị trí bên cạnh cô gái. Thấy cô gái gật đầu đồng ý, anh mới ngồi xuống.
"Tính như thế nào? Xem tướng, xem tay hay là đoán chữ?" Anh hỏi.
Cô gái nghiêng đầu nhìn anh, "Cậu có chút hiểu về thuật bói toán đấy. Ba loại này đều thường thấy, cũng là chiêu mấy kẻ lừa đảo đầu đường thích dùng nhất. Bất quá tôi không giống, cái tôi học là tuyệt học gia truyền, chỉ dùng một đôi mắt là có thể nhìn thấy tương lai ngắn."
Cảnh Linh chú ý có điểm sai sai, "Vì sao lại là tương lai ngắn mà không phải dài?"
Bị nghi ngờ cô gái cũng không để ý, "Nhân sinh vốn dĩ là biến số, có thể nhìn thấy kết cục thì tôi không còn là người mà là thần rồi."
"Vậy tương lai ngắn của tôi thế nào? Cô nhìn thấy gì?" Cảnh Linh không truy vấn đề tài này nữa, hỏi tới mục đích ban đầu mình ở lại.
Cô gái nghe vậy tầm mắt vững vàng dừng ở trên mặt anh, cô có một đôi mắt hạnh xinh đẹp, khóe mắt hơi hơi kiều lên, tẫn hiện kiều tiếu. Nhưng giờ phút này bốn mắt nhìn nhau, lại vô cớ tạo cho người ta một loại cảm giác thâm thúy.
"Nếu cậu đi phía Tây Nam, cậu sẽ gặp một chút phiền toái nhỏ, đồng thời cũng gặp được ý trung nhân của đời mình." Hồi lâu sau, cô gái mới thu hồi ánh mắt, sắc mặt cũng tái nhợt đi vài phần, nếu không cẩn thận quan sát căn bản không phát hiện ra.
Cảnh Linh nghe xong không khỏi cảm thấy có chút buồn cười. Phiền toái nhỏ này quá chung chung, còn về ý trung nhân, liền càng không đúng. Tuy rằng anh đã thích ứng với thân phận hiện tại, nhưng cũng chưa đến một năm thời gian, so sánh với mấy thập niên trước vẫn là khác biệt quá lớn. Có lẽ một ngày trong tương lai anh sẽ thích một cô gái, nhưng tuyệt không phải là hiện tại.
Nhưng nói về hướng Tây Nam thật ra cũng không sai, Giang gia không phải ở hướng Tây Nam sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!