Hiện tại đã là 5 giờ chiều, mặt trời chói chang lúc trưa giờ đã ngả dần về phía tây khuất bóng dưới dãy núi. Chẳng qua điều đó cũng không quá ảnh hưởng tới bọn họ, nắng gắt thì đã có tán cây sum suê che chắn.
Gió mát từng trận thổi đến, lá cây lay động phát ra tiếng sàn sạt.
Nhân viên đoàn phim đang thu dọn máy móc đạo cụ. Bị Tiểu Hôi nhổ ra, Cảnh Linh trực tiếp nhảy vào trong sông, để nước sông mát lạnh gột rửa hết mùi hôi trên cơ thể anh mới thở phào một hơi. Trên người Tiểu Hôi mùi quá nặng, người thường còn chịu không nổi, chứ đừng nói người có khưu giác nhạy bén như anh.
Anh hít sâu một hơi rồi lặn xuống đáy sông, qua mấy phút mới trồi lên mặt nước. Một tiếng bùm vang lên, có thứ gì đó nhảy vào trong sông, bọt nước bắn tung tóe. Là Tiểu Hoa, thấy Cảnh Linh bơi ở trong sông, nó cũng nhảy xuống theo, thân thể chìm trong nước, lộ ra cái đầu to bơi xung quanh anh.
Tiểu Hoa hiển nhiên chơi rất vui vẻ.
Cố đạo ngồi xổm trên tảng đá gần đó, cầm loa lên làm micro, vẻ mặt không có ý tốt phỏng vấn Cảnh Linh, "Cảm giác trong miệng mãng xà thế nào?"
Cảnh Linh duỗi tay đẩy đầu Tiểu Hoa đang thò qua ra, nói với Cố đạo, "Cảm tạ lão nhân gia ngài quan tâm, nhưng hiện tại vấn đề ngài cần quan tâm nhất chính là thức ăn cho Tiểu Hôi, lúc trước tôi nói không cần tiền công chỉ cần ăn no là được, ngài không quên đi? Còn về Tiểu Hoa, tuy rằng không giúp đỡ được gì, nhưng nó là người nhà Tiểu Hôi nên ngài cũng không thể không biết xấu hổ mà để Tiểu Hoa bị đói được đúng không? Nó sức ăn không lớn, không sai biệt lắm thì 30 kg thịt bò là được rồi.
Còn Tiểu Hôi, ngài có thể tìm hiểu sức ăn của nó, trọng lượng thức ăn trên 25% thể trọng của nó, nhưng nó ăn một lần thì có thể nhịn hai năm, cho nên tôi chiết khấu cho ngài, 10% là được. Xét thấy hai đứa nó sức ăn hơi lớn, tôi kiến nghị ngài trực tiếp đưa tiền cho phía bộ đội bên kia, bọn họ sẽ phụ trách chọn mua đồ ăn, thế nào?"
Cố đạo nghe xong cả người đều không tốt. Không cần tiền công chỉ cần đồ ăn nghe thì thực có lời, nhưng cũng phải phân tình huống, tỷ như hiện tại, tiền công ông mời áo rồng một ngày nhiều nhất cũng chỉ mất mấy trăm đồng, nhưng nói đến đồ ăn, chỉ riêng Tiểu Hoa đã ăn hơn một ngàn rồi, chứ chưa nói tới Tiểu Hôi tính theo tỉ lệ phần trăm hình thể.
Mẹ nó ông cảm thấy mình như bị hố, tâm nhỏ máu!
Cố đạo vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Cảnh Linh ngữ khí trêu đùa, "Tôi nói Cố đạo này không phải ông muốn ăn quỵt chứ? Tiểu Hoa tuổi còn nhỏ tính tình tốt thì không có việc gì, nhưng Tiểu Hôi không dễ nói chuyện như vậy đâu." Theo lời anh nói, trên thân cây đại thụ cách đó không xa đong đưa một trận.
Cố đạo sợ tới mức run run, chạy nhanh nói, "Cậu đừng nói bừa, danh dự tôi rất tốt đó, còn không phải là đồ ăn thôi sao, không cần cậu chiết khấu, tôi trả theo giá gốc! Chẳng qua muốn phiền toái cậu liên hệ với phía bộ đội một chút."
"Tôi quên mất, Cố đạo ngài rất có tiền. Không thành vấn đề, chờ xuống núi tôi sẽ liên hệ với bọn họ." Cảnh Linh lại chìm xuống dưới sông, tùy ý để nước sông cọ rửa hơi thở trên người, qua một hồi lâu mới ngoi lên.
Tiểu Hoa bơi đến vui vẻ.
Cảnh Linh sờ sờ đầu nó, "Được rồi, về sau lại chơi, ngoan."
Tiểu Hoa không tình nguyện cọ cọ vào tay anh, bơi lên bờ.
Bọn họ thu dọn xong, chuẩn bị xuống núi.
Cảnh Linh hướng chỗ nhiều người nhất phất phất tay, "Có ai muốn chụp ảnh với Tiểu Hoa không? Ảnh bình thường 100 một tấm, ảnh thân mật 200, giá ưu đãi chỉ duy nhất một ngày hôm nay! Chụp cùng Tiểu Hôi cũng có thể, giá gấp đôi!"
Mọi người: "......"
Tuy rằng ngữ khí của anh rất thiếu đánh, nhưng đề nghị này thật sự làm người ta động tâm a! Vé vào vườn bách thú cũng hơn 100, tuy rằng bên trong có nhiều động vật, nhưng họ không được tới gần chụp ảnh. Hiện tại có sẵn một con, thoạt nhìn còn rất ngoan ngoãn, thậm chí có chút đáng yêu, tới cũng tới rồi, dọa cũng bị dọa rồi, không lưu lại cái để kỷ niệm thì sẽ rất tiếc nuối nha.
Vì thế ——
"Tôi!"
"Tôi muốn chụp ảnh chung!"
"Mỗi loại một tấm! Nhưng tôi không đủ tiền mặt, phát bao lì xì được không?"
"...... Tôi muốn chụp với Tiểu Hôi, có người nào muốn chụp chung không?"
"Ngạch, tôi cũng muốn."
"Thêm tôi nữa!"
Vì ảnh chụp, đoàn phim lại ngốn thêm một tiếng. Người muốn chụp với Tiểu Hoa nhiều nhất, mới đầu họ chỉ dám đứng ở bên cạnh tạo dáng chữ V, dần dần mới bạo hơn, ôm cổ Tiểu Hoa, vẻ mặt biểu tình anh dũng hy sinh. Có người mở đầu, những người còn lại như uống một liều an thần, ôm cổ sờ đầu đủ cả. Còn chụp cùng Tiểu Hôi, mọi người tuy rằng tâm ngứa, nhưng thật sự không có cái dũng khí đó, cuối cùng cả đoàn cùng nhau chụp với Tiểu Hôi một tấm.
Ánh dương phía chân trời còn lại mấy tia yếu ớt, trong rừng cũng dần chìm vào bóng tối. Xét đến đường núi khó đi, Cảnh Linh trưng cầu ý kiến mọi người, đề nghị để Tiểu Hôi đưa đi một đoạn. Đề nghị này thực sự quá khảo nghiệm tâm lý thừa nhận của mọi người, tâm tư mọi người hơi động, nhưng đa số vẫn theo bản năng mà sợ hãi. Cuối cùng vẫn là Cố đạo cắn răng đánh nhịp, "Đưa đi! Vì cái gì không đi! Người khác muốn đi còn không có cơ hội! Cá nhân tôi tài trợ 200!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!