Gan có lớn hay không chẳng qua còn tùy thuộc vào từng người với từng tình huống khác nhau, từ đó tiêu chuẩn cũng sẽ khác nhau. Tuy rằng không biết đạo diễn sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng mọi người ở đoàn phim kiếm cơm bao nhiêu năm, có yêu ma quỷ quái gì mà chưa thấy chứ, không ai cảm thấy bản thân mình nhát gan cả, vì thế sôi nổi vỗ ngực tỏ vẻ đạo diễn có chuyện gì ngài cứ nói thẳng, lên núi đao xuống biển lửa nói một câu, không có gì là tiền lương không giải quyết được, nếu có, vậy tăng gấp đôi gấp ba là được.
Cố đạo nhìn đám người không để lời ông nói trong lòng, trong lòng cười lạnh, đây chính là các người tự mình nói, đến lúc đó đừng có mà khóc kêu cha gọi mẹ.
"Nếu gan của mọi người đều lớn, tôi đây cũng không còn lo lắng gì nữa, chuẩn bị đồ đi ngày mai xuất phát tới Tần thành quay ngoại cảnh."
Mọi người: "Không thành vấn đề!"
Giữa trưa hai ngày sau, đoàn phim đến Tần thành, ngồi xe đến khách sạn phụ cận. Nghỉ ngơi một đêm, cả đoàn mang theo máy móc thiết bị tiến vào núi.
Dãy núi Lĩnh Sơn là ranh giới giữa khu trung ương với khu hành chính phương nam, dài hơn 2000 km, chiều rộng hai chiều nam bắc chừng 200-300 km, địa giới Tần thành thuộc về phía đông dãy núi Lĩnh Sơn, cây cối sinh trưởng nhiều về phía đông nam, các nhánh sông phân bố ở giữa, nhánh sông ngang dọc đan xen, sông núi giao nhau. Thế núi đến đây trở nên bằng phẳng, độ cao bình quân so với mặt biển chừng 1000 mét, khí hậu ôn hòa, động thực vật phong phú.
Đoàn phim từ Tần thành chọn tuyến đường phía bắc tiến vào, lúc đầu đường đi còn tương đối thuận lợi, mặc dù cây cối thảm thực vật rậm rạp, nhưng có người đi trước mở đường, thì người khiêng máy móc thiết bị vẫn có thể đi được. Nhưng càng ngày càng thâm nhập vào sâu, tán cây trên đỉnh đầu càng thêm tươi tốt, hiển lộ ra tư thế che trời tới, cho dù mặt trời chói chang, cũng chỉ có thể từ khe hở lá cây chiếu xuống tia sáng yếu ớt.
Dọc theo đường đi thảm thực vật sắp cao bằng một người bình thường, dây đằng dày đặc, từ dưới nền đất bò lên đến ngọn cây, rồi rủ xuống. Trong rừng có tiếng chim chóc côn trùng kêu vang truyền ra, hết đợt này đến đợt khác.
Đi chừng một tiếng, cây cối càng thêm sum xuê, ánh sáng trong rừng bị che lấp hoàn toàn. Cách đó không xa có một con sông chảy qua nơi này, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nước róc rách.
Triệu Minh Chí cầm lưỡi hái dài chém hết mấy bụi cây chắn phía trước, một trận gió thổi tới chính diện, hắn theo bản năng rùng mình một cái. Vừa đi vừa hỏi Cố đạo đi phía sau, "Cố đạo, chúng ta rốt cuộc là tới quay cái gì vậy? Đã đi gần một tiếng rồi, còn phải đi sâu vào trong nữa sao? Tôi nhớ trên bản tin hồi trước, nói dãy núi Lĩnh Sơn bên này còn tương đối nguyên thủy, thường xuyên có sói có hổ có dã thú lui tới, chúng ta tuy rằng nhiều người, nhưng ai có thể đấu lại chúng chứ?"
Nhân loại từ trong xương cốt trời sinh đã mang theo sự sợ hãi đối với mãnh thú, hơn nữa hoàn cảnh hiện tại nhìn không rõ đường, trong đội ngũ có không ít người bị dọa, hoặc là khẩn trương nhìn khắp nơi xung quanh, hoặc là theo bản năng theo sát đám người, thậm chí trực tiếp kêu lên.
Đội ngũ xôn xao một trận.
Là người từng trải Cố đạo mày cũng chưa nhăn một cái, giơ loa lên vừa đi vừa nói, "Kêu la cái gì, lúc trước tôi hỏi không phải đều nói gan rất lớn sao, chính là cái ** như vậy?"
Mọi người: "......"
Quỷ mới biết lão nhân gia ngài là muốn mang mọi người vào núi chơi trò gan dạ a!
"Xem đám nhát gan các người đi! Đặc biệt là cậu, Triệu Minh Chí! Xem cái tiền đồ của cậu kìa! Cảnh Linh, đi lên dẫn đường cho bọn họ!" Cố Đạo cầm loa tiếp tục hô hào.
Cảnh Linh có chút bất đắc dĩ nhìn Cố đạo bên cạnh, phun tào nói, "Kỳ thật ông không cần dùng loa tôi cũng nghe thấy." Nói xong dừng một chút, tiếp tục nói, "Không cần đi nữa, chúng nó tới rồi."
Cố đạo nghe vậy rụt rụt cổ theo bản năng, thanh âm có chút run, "Tới, tới rồi?"
"Đúng." Cảnh Linh gật gật đầu. Anh ngửi thấy mùi tanh độc hữu của loài rắn, càng ngày càng gần. Kỳ thật trước đó đã có hiện tượng, càng đi vào sâu, tiếng chim chóc côn trùng kêu dần dần biến mất. Đây đều là hiện tượng không bình thường, mà bởi vì sự uy h**p của kẻ săn mồi hàng đầu. Giống như Tiểu Hôi hình thể mãng xà, ở trong rừng quả thực chính là kẻ đứng đầu trên chuỗi đồ ăn, căn bản không tồn tại sinh vật đối địch.
"Ai tới rồi?"
"Má ơi vạn dặm trường chinh rốt cuộc kết thúc!"
"Sao tôi thấy nơi này không có gì đặc biệt để quay nhỉ?"
Triệu Minh Chí đem lưỡi hái ném sang bên cạnh, rồi ngồi xuống mặt đất th* d*c, "Mở đường thật không phải việc cho người làm mà, Cố đạo tôi có thể xin thêm —— bà ngoại bà ngoại lão......"
"Không phải thêm tiền lương sao, ngươi lão cái gì lão?"
"Kia kia kia...... Bên kia......"
"Bên kia có cái —— a —— có hổ!"
Cùng với tiếng thét chói tai, cách phía trước không xa một tiếng hổ gầm vọng lại, vang vọng cả núi rừng. Mọi người đều bị dọa tới choáng váng, ngốc lăng đứng tại chỗ nhất thời không phản ứng kịp.
Cố đạo cũng bị dọa tới rồi, theo bản năng trốn phía sau Cảnh Linh, run giọng thúc giục anh, "Cậu cậu cậu mau qua qua qua đó đi!"
Cảnh Linh trừng ông một cái, "Lão nhân gia ngài không phải sớm biết rồi sao, còn sợ cái gì?" Vốn dĩ anh kiến nghị nói nội dung quay với nhân viên đoàn phim trước, nhưng Cố Đạo sống chết phải cho mọi người một cái "Kinh hỉ", anh cảm thấy đây là trầm luân trong việc tạo nghiệp thì có.
Chẳng qua phun tào thì phun tào, vẫn nên ổn định tình huống trước mắt đã, bằng không chờ mọi người phản ứng lại, hoảng sợ chạy loạn đụng phải cái gì không tốt thì sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!