Cảnh này Dư Nhạc Dương NG ba lần mới qua.
Diêu Thừa Vận tuyệt vọng giãy giụa, nhưng chỉ phí công vô sức. Hắn không có cách nào mở miệng kêu cứu, cách đó không xa đồng bạn không quan tâm hắn làm cái gì. Sức lực toàn thân theo máu từng chút từng chút xói mòn, hắn cuối cùng không thể giãy giụa được nữa, cánh tay vô lực buông xuống, vẻ mặt mang theo tia hoảng sợ chết đi.
Tên sát nhân chưa vội rời đi, hắn đem thi thể Diêu Thừa Vận đặt trên mặt đất, bày ra tư thế ngủ tiêu chuẩn, rồi lại tùy ý nhìn cặp mắt mở to trừng trừng chết không nhắm mắt kia. Hắn kéo vạt áo Diêu Thừa Vận qua đem vết máu trên dao cẩn thận chà lau sạch sẽ, rồi mới không nhanh không chậm rời đi, lưu lại dấu chân kéo dài trên cát, rồi rất nhanh bị sóng biển xóa đi.
Trong nơi trú ẩn, đám người Đường Phi Dương thấy Diêu Thừa Vận hồi lâu chưa về, nhìn thoáng qua hướng bờ biển bên kia. Ánh trăng ẩn vào tầng mây, trong phạm vi tầm nhìn căn bản không nhìn thấy ai, bọn họ mới kinh ngạc phát hiện tình huống không đúng, đi tìm Diêu Thừa Vận, cuối cùng ở bờ biển tìm thấy thi thể hắn.
Bóng ma tử vong bắt đầu bao phủ trên đầu mọi người.
"CUT! Hôm nay quay đến đây thôi, kết thúc công việc!"
Máy quay đạo cụ hiện trường thu thập xong, mọi người trong đoàn phim cùng nhau ăn một bữa tiệc hải sản, ăn uống xong liền dựng trại tạm thời ngủ lại đây một đêm. Ngày hôm sau tiếp tục quay phim.
Cảnh quay chuyển đến trong rừng. Cảnh này chủ yếu là nữ chính lên sân khấu, rồi sau đó bất ngờ gặp được người thứ chín, nhưng bởi vì đối phương xuất hiện ở trên cây với lại chạy trốn quá nhanh, nên cô căn bản không thấy rõ, nghĩ thành con khỉ, cho nên không có để trong lòng.
Cảnh này người diễn vai người thứ chín đòi hỏi phải di chuyển nhanh nhẹn trên cây, theo lý thuyết thì phải dùng đến thế thân, nhưng Cảnh Linh nói với đạo diễn muốn tự mình thử một lần.
Người trẻ tuổi có sự chuyên nghiệp là chuyện tốt, Cố đạo đương nhiên đồng ý cho anh cơ hội này, nhưng cũng không thể làm cả đoàn phim phải theo một mình anh, trước để anh trèo cây thử xem thế nào, nếu cái này không làm được, như vậy những cái khác cũng không cần thử nữa.
"Cái cây đó, trèo đi!" Cố Đạo tùy tay chỉ vào một cái cây gần đó. Cái cây có đường kính ước chừng 20 cm, thân cây thẳng tắp cao khoảng 7 mét, cành gần đất nhất cách cũng phải 4 mét. Vỏ cây tương đối thô ráp, kỳ thật so với trèo cột điện thì không sai biệt lắm.
Cảnh Linh gật đầu, hoạt động cổ chân cổ tay một chút, đi tới dưới tàng cây ngửa đầu ra sau nhìn một cái. Mọi người còn đang chờ xem để chê cười anh, kết quả ngay sau đó liền thấy anh duỗi tay ôm lấy thân cây, một hai ba liền nhảy đến ngọn cây rồi. Động tác của anh thật sự quá nhanh, mọi người còn chưa kịp thấy rõ.
"Cố Đạo, thế nào? Có thể chứ?" Cảnh Linh ngồi ở đỉnh chạc cây lắc lư hai chân.
Cố Đạo nhìn cây rồi lại nhìn nhìn anh, "Có thể, xuống dưới đi, chuẩn bị rồi quay."
Sau đó phong cách quay phim thực thanh kỳ. Toàn bộ quá trình Cảnh Linh ở trên cây nhảy nhót lung tung các loại, bị đạo diễn cầm loa hô hào.
"Cảnh Linh cậu chậm một chút! Từng Tình không theo kịp!"
"Cảnh Linh cậu trở về cho tôi, quá xa máy quay không quay đến!"
"Cảnh Linh cậu lại đây, chắn tầm mắt!"
"Cảnh Linh......"
Nội tâm mọi người: Cậu ta là do loài khỉ phái tới xã hội loài người nằm vùng sao!
Đảo mắt ba tháng thời gian trôi qua, các cảnh quay ngoại cảnh của 《 Cô Đảo 》 đã gần hết. Theo cốt truyện phát triển, ban đầu có 8 người sống sót giảm xuống còn 3 người, chỉ còn lại nam nữ chính và Trần Hoài Dân còn sống, người thứ chín tồn tại cũng bị phát hiện. Đây là Trần Hoài Dân phát hiện ra, từ biểu hiện quen thuộc của người thứ chín đối với hoang đảo này, thì có thể nhận ra hắn không phải người sống sót giống bọn họ, trước khi tai nạn trên biển xảy ra, hắn đã ở trên đảo từ lâu.
Chân tướng phía sau Cô đảo che dấu trồi lên mặt nước, cái gọi là 8 người sống sót căn bản không phải ngoài ý muốn trôi dạt đến trên đảo, mà là bị người ta đưa tới đây, ngay từ đầu phân tán bọn họ ở các nơi, vì thuận tiện cho người thứ chín động thủ.
Đây là một trò chơi giết chóc tàn nhẫn, mà bọn họ là con mồi bị chọn lựa tỉ mỉ!
Giữa trưa hôm nay Cảnh Linh kết thúc cảnh quay cuối cùng ở trên đảo. Điệu hổ ly sơn đem nam nữ chính rời đi, một đao cắt yết hầu g**t ch*t, hắn nhanh chóng rời đi. Nhưng không đến hai phút hắn lại quay lại, đem thi thể Trần Hoài Dân mang đi.
Tiết mục kế tiếp chính là đoạn ngắn lúc trước anh diễn thử ở buổi casting, đem động tác cắt rau bình thường biến thành phanh thây. Đây cũng là nguyên nhân đạo diễn để anh thử vai người thứ chín.
"Lấy trạng thái thử kính lần trước tới là được!" Cố Đạo vỗ vỗ vai hắn, "Đi thôi!"
Cảnh Linh gật gật đầu, đi đến bên "thi thể" bắt đầu diễn.
Cảnh này diễn thuận lợi ngoài dự đoán, trong màn ảnh là động tác lưu sướng thành thạo của anh, động tác cắt như một loại nghệ thuật huyết tinh, đẹp đến nỗi làm nhân tâm kinh động. Trong toàn bộ quá trình quay, mọi người ở đây cảm thấy cả người lạnh buốt, luôn có một loại ảo giác như dao nhỏ cắt ở trên người mình. Thẳng đến khi đạo diễn hô "CUT", mọi người mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau khi quay xong, Cảnh Linh liền ngồi xổm bên dòng suối đem đạo cụ huyết tương trên tay rửa sạch, động tác kia phải nói là quá ưu nhã trấn định. Lúc này một cô gái trong đoàn phim chạy tới, "Cảnh Linh, có người gọi cho cậu!"
Cảm ơn cô gái, Cảnh Linh nhận lấy di động, nhìn thấy dãy số thì hơi có chút kinh ngạc, thế mà lại là Giang Tư Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!