Chương 23: (Vô Đề)

Cảnh Linh nhớ tới lần từng giúp một cô gái, đó là một trong những người khắc sâu trong ký ức của anh, đồng thời cũng là lần anh hối hận nhất trong những lần can thiệp vào nhân sinh của người khác. Tống Thật Thật, con chim non mới tốt nghiệp trường cảnh sát, cô có lý tưởng giống cha mình, vì nhân dân phục vụ. Nhưng năm cô một tuổi, cha cô lại hi sinh vì nhiệm vụ, chết trong tay bọn buôn m* t** hung ác.

Sau này thi đại học cô ghi danh vào trường cảnh sát, mẹ cô cũng vì thế mà thiếu chút nữa đoạn tuyệt quan hệ mẹ con.

Sau khi tốt nghiệp, Tống Thật Thật vào tổ hình sự, phấn tới dưới trướng Cảnh Linh. Đây là một cô gái nghiêm túc, có trách nhiệm có thiên phú, có thể thấy được tiền đồ sau này của cô rất xán lạn. Nhưng theo thời gian, Cảnh Linh bắt đầu hoài nghi hệ thống tuyên bố nhiệm vụ lần này rốt cuộc có ý nghĩa gì, nhiệm vụ ban đầu là phụ trợ ký chủ trở thành tinh anh, nhưng cái nghề cảnh sát này thật sự có thể đơn giản như vậy sao?

Trên mạng có một câu lưu truyền rộng rãi rằng: Đối với cái nghề cảnh sát này, cái gọi là năm tháng tốt đẹp, chẳng qua là có người đi trước dọn đường cho thay bạn. Nghề nghiệp khác bạn làm tốt, thu hoạch không thể nghi ngờ rất phong phú, nhưng cái nghề này hỉ có hai con đường làm được tốt nhất, là thu được tiếng vỗ tay ca ngợi và chúc phúc, hoặc là vĩnh viễn ngủ say ở nghĩa trang.

Dự cảm của Cảnh Linh ở hai năm sau biến thành hiện thực. Tống Thật Thật tiếp nhận một vụ án bắt cóc buôn bán trẻ em, lúc lần theo manh mối, ngoài ý muốn đào ra tổ chức buôn bán thuốc phiện đứng sau chống lưng, tội ác đan chéo thành một cái võng tội ác ngầm, chân tướng che dấu phía sau có thể dễ dàng phá hủy tín niệm của một người.

Anh thấy Tống Thật Thật còn chưa lún sâu, nên vì an toàn của cô liền loại cô ra khỏi tổ điều tra vụ án này. Nhưng anh lại xem nhẹ sự cố chấp cùng với quyết tâm của cô, không cho cô tham gia, cô liền ngầm điều tra.

Sau này......

——

Về nhân vật Trần Hoài Dân này, trong lòng Cố Đạo kỳ thật ra đã chọn được người vừa ý, chỉ còn chờ thử kính lần này kết thúc là có thể đưa ra kết quả. Mấy ngày trước, Thượng tổng của Hồng Quang tự mình gọi cho ông, muốn một suất thử kính cho nghệ sĩ mới của công ty. Cấp bậc đại đạo diễn như ông, căn bản sẽ không thèm quan tâm công ty nhà ai mới ký cái nghệ sĩ nào, hỏi trợ lý mới biết là Cảnh Linh, ban đầu được định vào vai minh tinh.

Lúc ấy Cố Đạo tức giận đến lợi hại, suýt chút nữa nói thẳng ra "Nói như rồng leo, làm như mèo mửa, nhân tâm không đủ". Tuy rằng cuối cùng ngại mặt mũi Thượng Minh Thành mới nghẹn trở về, đáp ứng cho anh một suất, nhưng cũng bởi vậy mà ấn tượng với Cảnh Linh không tốt cho lắm, trực tiếp an bài đến cuối cùng buổi thử kính.

Hôm nay thử kính, bảy người trước biểu diễn xong rồi về ngay, về nhân vật Trần Hoài Dân này người được chọn trong lòng Cố Đạo đã có kết quả, xem Cảnh Linh biểu diễn chẳng qua chỉ là đi ngang qua sân khấu. Bất quá dù vậy, lưu trình vẫn sẽ như lúc trước, đối xử bình đẳng.

Còn năm phút chuẩn bị bắt đầu diễn thử.

"Bắt đầu đi."

Trong nháy mắt, thiếu niên trước mặt phảng phất như thay đổi thành người khác, rõ ràng là gương mặt tuấn mỹ làm người ta không rời được mắt, giờ phút này lại toát ra một loại cảm giác nguy hiểm, cặp mắt kia, khiến người ta khiếp sợ.

Anh cúi người, tay phải hơi nắm chặt, tựa hồ như bắt lấy thứ gì đó. Tay trái nâng lên, bàn tay hơi mở ra đặt ở không trung, hành động như ấn vào cái gì đó. Chỉ thấy tay phải anh đưa qua đưa lại, đây là động tác cắt. Anh lặp lại động tác này, lúc mới đầu thần sắc có chút dữ tợn, đôi tay run rẩy thập phần rõ ràng. Nhưng dần dần, cảm xúc của anh bình tĩnh lại, trên mặt đã không còn dữ tợn, nhìn kỹ còn có một tia ý cười?

Tay anh ổn định, động tác cắt không còn chật vật như lúc trước, dường như đã quen tay, dần trở nên thong dong, xứng với gương mặt đẹp quá mức kia, thậm chí cho người ta một loại ảo giác vô cùng ưu nhã.

Rất nhanh anh đã cắt xong, đem cái dao không tồn tại trong tay để ngay ngắn sang bên cạnh, đôi tay cầm lấy thứ vừa cắt ra, bắt đầu bày lên. Giờ phút này biểu tình của anh thành kính, như đang làm một việc vô cùng thiêng liêng........

"Cố Đạo, tôi diễn xong rồi!" Bày xong đồ vật không tồn tại, Cảnh Linh lập tức từ trong diễn thoát ra.

Nghe thấy thanh âm của anh, những người trong phòng lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

Cố Đạo thần sắc phức tạp đánh giá anh mấy lần, qua một hồi lâu mới hỏi, "Nói lý giải của cậu đối với đoạn cốt truyện này đi."

Cảnh Linh gật đầu, "Trong kịch bản là Trần Hoài Dân đang nấu ăn...... Lần đầu tiên đối mặt với cảnh tượng máu tươi đầm đìa này, hắn sẽ có chút không thích ứng, cho nên ngay từ đầu sẽ biểu hiện có chút chật vật, nhưng cắt thịt không phải chuyện khó khăn gì, hắn dần dần quen tay......, có thể coi như là nghệ thuật gia, mà với loại người này phương diện nào đó mà nói đều sẽ có chút cực đoan cùng với cố chấp, hơn nữa hoàn cảnh thôi hóa, trong lòng hắn tất nhiên sẽ chịu ảnh hưởng...... Bỏ qua một mặt máu tươi, hắn coi cắt thịt như một loại nghệ thuật, dùng hết khả năng đem thịt cắt thành từng miếng từng miếng đều nhau, cuối cùng đem những lát thịt bày biện chỉnh tề, tác phẩm liền hoàn thành."

Cố Đạo và những người khác: "......"

"Khụ khụ!" Cố Đạo mất tự nhiên ho khan hai tiếng, "Cậu xác định là cậu tới thử vai Trần Hoài Dân này?"

Cảnh Linh gật đầu, "Có vấn đề gì sao?"

"Nhân vật Trần Hoài Dân này, là hình ảnh thu nhỏ của một bộ phận người trong đời sống, hướng nội, nhát gan, gầy yếu, mặc cho ai cũng có thể khi dễ, chưa bao giờ dám phản kháng, cuộn tròn trong thế giới của chính mình không dám bước ra ngoài. Hắn cũng không biết nấu ăn, thậm chí rất ít khi vào phòng bếp, nhưng dưới sự bức bách của người khác, hắn chỉ có thể cầm lấy con dao nhỏ, vụng về cắt thịt từ thi thể động vật chết.

Nhìn máu tươi từ miệng vết thương không ngừng chảy ra, hắn sợ hãi đến phát run......"

Cảnh Linh càng nghe càng cảm thấy không đúng, không đợi Cố Đạo nói xong, chen vào nói, "Từ từ, không phải nói nhân vật này là sát nhân sao???"

Cố Đạo: "...... Toàn bộ điện ảnh này trừ bỏ nhân vật minh tinh chết ngay từ đầu, mỗi người đều có thể nói là sát nhân." Ông rốt cuộc biết vì sao ngay từ đầu Cảnh Linh có loại biểu tình rồi, hiểu sai nhân vật.

Cảnh Linh: "......"

Mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, tình cảnh thập phần xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!