Thẩm Trạch dùng hành động thực tế để nói cho Cảnh Linh biết tích cực là như thế nào. Không đến nửa tiếng sau, hắn đã có mặt ở quán cà phê bên ngoài trường, gọi điện thoại cho Cảnh Linh.
Tốt xấu gì cũng là người có ngàn vạn fans, Cảnh Linh sau khi nhận được điện thoại thu thập một chút mới ra ngoài. Vì đã là buổi tối, hơn nữa anh còn ngụy trang một chút, dọc theo đường đi chưa bị ai nhận ra. Dựa theo hướng dẫn của Thẩm Trạch tìm đến quán cà phê, tiếp tục lên lầu hai tìm phòng cuối cùng, anh đứng ở cửa nhìn icon gắn trên khung cửa một hồi lâu, mới duỗi tay gõ cửa.
"Mời vào."
Cảnh Linh đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Thẩm Trạch một thân tây trang thập phần chính thức ngồi ở trên sô pha hồng nhạt, trên bàn trước mặt chỉnh chỉnh tề tề một chồng kịch bản, trong tầm tay hắn còn có mấy quyển, trên tay còn cầm một quyển, nhìn dáng vẻ là đang phân loại sửa sang lại.
"Nhiều như vậy?" Cảnh Linh thuận tay đóng cửa lại, đi qua ngồi xuống sô pha màu xám đối diện.
Thẩm Trạch ngẩng đầu nhìn anh một cái, lại cúi đầu tiếp tục, "Tạm được, đại bộ phận theo ý tôi đều là rác rưởi, bất quá xét thấy ước định lúc trước, tôi đều mang lại đây, chính là chồng cao nhất kia, muốn xem hay không tùy cậu. Dư lại thô sơ giản lược chia làm ba loại, cổ trang, hiện đại cùng với điện ảnh. Tôi xem trọng nhất là bộ điện ảnh của Cố Đạo, tuy rằng chỉ là vai phụ ba, nhưng thắng ở đội hình cường đại, hơn nữa là màn hình rộng.
Chính cậu xem đi."
"Vất vả cho anh rồi!" Cảnh Linh nói.
Quả thật, Thẩm Trạch không phải người đại diện hàng đầu Hồng Quang, chỉ có thể miễn cưỡng coi như cuối hàng hai, nhưng hắn lại thích hợp với Cảnh Linh nhất, bởi vì hắn nguyện ý nhân nhượng Cảnh Linh. Mà những người đại diện cao cấp nhất đó, ai mà chẳng có một hai đại bài minh tinh trong tay, tuy rằng minh tinh ở phương diện nào đó khả năng có chút khó hầu hạ, nhưng không giống Cảnh Linh phương diện nào cũng khó hầu hạ, cái gì cũng không thể quản cái gì cũng phải được anh đồng ý.
Nếu anh giống như những đại bài minh tinh kia hồng thấu giới giải trí, nói không chừng còn có người đại diện nguyện ý bóp mũi nhịn tật xấu của anh, nhưng vấn đề là hiện tại anh nhiều nhất cũng chỉ là đại võng hồng, người đại diện nguyện ý nhịn anh mới có quỷ.
"Tôi nên làm." Thẩm Trạch nói chuyện, đem kịch bản trong tay để lên trên bàn, tiếp theo lại cuốn khác xem.
Cảnh Linh duỗi tay lấy một quyển từ chồng cao nhất kia, mặt bìa ghi ba chữ ——hoàng quý phi. Mở ra nhìn lướt qua nội dung thô sơ giản lược, tóm tắt lại chính là một bộ cung đấu Mary Sue, nhân thiết của nữ chính thiên chân thiện lương không ngừng vươn lên vận khí tốt người gặp người thích, mặc dù vào cung làm phi tử của hoàng đế, nhưng vẫn có một đống hoàng tử Vương gia cầm lòng không đậu yêu nàng, vì nàng che mưa chắn gió diệt trừ kẻ thù, cuối cùng đem nàng đưa lên bảo tọa hoàng quý phi.
nhân vật của Cảnh Linh là nam phụ, người ái mộ nữ chính, vì nữ chính sinh vì nữ chính chết vì nữ chủ sống không bằng chết.
Nếu nhận bộ kịch này mà nói, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hậu kỳ nữ chính bị người xem phun thành cẩu, tuyệt đối sẽ xuất hiện lời linh tinh như "nam nhân thâm tình chuyên nhất lại soái khí như vậy không cần xin hỏi hai mắt của nữ chính ngươi có khỏe không". Căn cứ vào tâm lý yêu quý nữ diễn viên, Cảnh Linh thuận tay đem kịch bản ném sang một bên. Sau đó một lần nữa duỗi tay lấy một cuốn kịch bản khác. Vẫn là cổ trang, nữ chính Mary Sue, vì thế tiếp tục ném.
Liên tục nhìn mấy cuốn, anh hoàn toàn từ bỏ ý niệm từ đống rác đào bảo, ngược lại xem cái khác.
Trên bàn một loạt kịch bản, ít nhất chỉ có hai cái ổn, phỏng chừng chính là kịch bản phim. Cảnh Linh cầm quyển trên cùng, hai chữ trên mặt bìa —— Cô đảo.
Đây là một bộ thể loại kinh dị tội phạm, chuyện xưa phát sinh một đám người tai nạn trên biển sống sót ở trên cô đảo không người. Nhân vật Cảnh Linh lấy được là một minh tinh tính tình không tốt, cốt truyện bắt đầu không lâu liền treo.
"Đây là kịch bản của ai?" Cảnh Linh hỏi.
Thẩm Trạch ngẩng đầu nhìn thoáng qua, "Cố đạo diễn."
"Tôi có hứng thú với kịch bản này, nhưng nhân vật này tôi không thích, có thể xem các nhân vật khác không?"
"Đây là Cố đạo diễn! Cậu biết Cố Đạo không? năm vị đạo diễn nổi tiếng nhất Quốc nội!" Thẩm Trạch cố ý cường điệu một lần, "Mỗi người bắt được đều là nhân vật kịch bản, vai phụ phiên ba này của cậu là công ty bên kia tranh thủ lại đây, bằng không lấy thân phận võng hồng tuyến mười tám của cậu căn bản không đủ trình độ nhận kịch bản của Cố Đạo!"
Cảnh · võng hồng tuyến mười tám · Linh gật gật đầu, "Tôi lại không ngốc, đương nhiên biết Cố Đạo. Anh cùng công ty bên kia nói nói, tôi không cần cái nhân vật pháo hôi này, nhìn xem có thể giúp tôi tranh thủ một cơ hội thử vai nhân vật tội phạm giết người hay không."
Nhân vật sát nhân này là Cảnh Linh đoán. Một đám người sống sót lưu lạc cô đảo, một minh tinh mới bắt đầu không lâu đã chết, cơ bản có thể đoán được chuyện phát sinh kế tiếp, khẳng định sẽ còn người chết, lớn nhất có thể là bị giết, hoặc là ngoài ý muốn + bị giết, khả năng ngoài ý muốn rất thấp.
Anh bắt được cái nhân vật minh tinh này kỳ thật có thể có có thể không, tùy tiện thay đổi bất luận một loại chức nghiệp gì đều có thể. Đây là thuộc về chuyên môn vì đơn vị liên quan chuẩn bị nhân vật, chỉ cần có tiền có quan hệ ai đều có tranh được, dù sao suất diễn ít cũng không cần nhiều kỹ thuật diễn, cơ bản không ảnh hưởng tới chất lượng bộ phim.
Bất quá bởi vậy có thể thấy được, công ty vẫn rất coi trọng anh.
Thẩm Trạch có chút kinh ngạc nhìn Cảnh Linh một cái, trầm mặc, ngón tay nhẹ nhàng đánh nhịp trên mặt bàn. Đại khái qua hai phút, hắn mới gật gật đầu, "Đã biết, tôi thử xem, trong vòng 3 ngày cho cậu đáp án. Cậu xem mấy bộ khác đi."
Cảnh Linh lắc đầu, "Chỉ cái này, không được nói nữa." Anh nói xong dừng một chút, ngón tay hướng chồng cao nhất kia, "Về sau loại hình kịch bản này anh trực tiếp loại bỏ đi, không cần lấy tới cho tôi xem, tôi tin tưởng ánh mắt của anh."
"Được." Thẩm Trạch gật đầu, "Cậu còn chuyện gì nữa không? Không còn thì tôi đi trước."
Cảnh Linh lắc đầu. Vì thế Thẩm Trạch liền đứng dậy, lấy túi du lịch siêu lớn sau lưng, đem chồng kịch bản trên bàn nhét vào, kéo khóa lên khoác trên lưng đi về........
Hai ngày sau, buổi sáng ngày thứ ba thượng sau khi học xong một tiết cơ bản, Cảnh Linh nhận được điện thoại của Thẩm Trạch, nói công ty tranh thủ được cơ hội thử vai cho anh rồi, bất quá thời gian có hơi vội, ngay vào cuối tuần này. Kịch bản đã gửi vào hòm thư của anh, bảo anh chuẩn bị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!