Chương 18: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cây cối xanh um dây đằng mọc thành cụm đường núi vốn không dễ đi, hơn nữa hiện tại lại là ban đêm, khó khăn tăng lên gấp bội. Trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm, nhưng ánh trăng sáng tỏ lại không thể chiếu tới nơi này, Giang Tư Dương chỉ có thể dựa vào ánh sáng nho nhoi từ đèn pin phát ra, chạy vào trong rừng cây. Vội vàng phủ thêm áo khoác bảo thân thể laii, tận dụng hết khả năng tránh bụi gai cành cây trong rừng xượt qua gây thương tích, đầu sỏ gây tội cản trở hắn đi lại, đi một đường hoặc là bị lùm cây tạp vào hoặc là bị bụi gai dây đằng quấn lấy.

Lại đi sâu vào một đoạn ngắn, thảm thực vật càng thêm tươi tốt, đèn pin chiếu qua căn bản không thể phân biệt được đường đi ở nơi nào. Không có tiếng bước chân, nhánh cây bụi cỏ cũng không thấy động tĩnh, tính thì cũng đã qua mấy phút, hắn bị lạc mất người.

"MD!" Giang Tư Dương tức giận thiếu chút nữa ném đèn pin cho hả giận, cũng may còn dư lại chút lý trí biết đây là công cụ chiếu sáng duy nhất trước mắt. Miệng hắn ngậm đèn pin, ba giây chỉnh lại áo khoác, rồi sau đó tùy tiện tìm một phương hướng, một bên đi tới một bên nhỏ giọng kêu lên.

"Tiểu vương bát đản, cậu chạy đi đâu? Mặc kệ cậu nổi điên cái gì, tôi cảnh cáo cậu, nơi này không phải là chỗ cậu có thể đi tùy tiện, tiếp tục đi vào sâu nữa chính là núi rừng nguyên thủy, bên trong có mãnh thú, nếu cậu không muốn chết thì đừng chạy loạn cho tôi!"

Giang Tư Dương một bên kêu một bên tiếp tục đi vào, nếu gặp phải chướng ngại, có thể vòng qua, thật sự lách không ra vậy mạnh mẽ xuyên qua đi. Con người dưới tình huống cảm xúc không ổn định dễ dàng mất đi ý niệm, đang dùng tay thuận tách lùm cây tươi tốt dị thường phía trước ra nhìn thấy phía sau là lưới sắt, hắn mới phản ứng lại, lúc này đã chạy tới ranh giới.

Lưới sắt là một vật để đánh dấu, bên trong sẽ có khu vực bộ đội dọn dẹp, trên lý luận mà nói đều an toàn. Nhưng bởi vì khu vực rất rộng, khó bảo toàn sẽ không có mãnh thú phá hoặc vượt qua lưới sắt, vì thế bộ đội mỗi một đoạn thời gian sẽ phải tiến hành dọn dẹp khu vực này một lần, nhưng vẫn như cũ không dám bảo đảm an toàn tuyệt đối, tỷ như rắn độc, căn bản không ngăn được.

"Hy vọng tiểu vương bát đản này đầu óc không hư...... Thao!" Giang Tư Dương vừa nói cầm đèn pin soi về hướng bên ngoài lưới sắt, kết quả thình lình phía trước mấy mét có một người đứng cạnh cây đại thụ, không nhúc nhích, làn da dưới ánh đèn có vẻ tái nhợt, đôi mắt đen láy mặt vô biểu tình, đúng là Cảnh Linh trong miệng hắn gọi nãy giờ.

Đồng thời thở ra một hơi nhẹ nhõm, hỏa khí nghẹn cả buổi cũng lập tức bạo phát, "Thao! Nhãi ranh mắt cậu mù rồi hay sao mà không thấy lưới sắt? Cậu có biết bên ngoài là cái gì hay không? Là núi rừng nguyên thủy có mãnh thú lui tới! Còn không mau cút về cho tôi! Cậu chán sống thì trở về tùy tiện chết như thế nào cũng được, nhưng nếu rơi vào trong miệng mãnh thú, cậu TM muốn toàn thây cũng lưu không được!"

Giang Tư Dương rống xong, lại thấy Cảnh Linh dưới tàng cây như cũ vẫn không nhúc nhích, cảm giác như bị chọc giận đến mức điên lên rồi, "Cậu không trở lại đúng không? MD chờ lão tử, hôm nay không đem cậu bắt về tôi cùng họ với cậu!" Hắn để đèn pin trong miệng, duỗi tay bắt lấy lưới sắt chuẩn bị trèo qua.

Lúc này Cảnh Linh phía đối diện rốt cuộc cũng mở miệng, "Anh (Ngươi) nếu không muốn chết, tốt nhất đừng lộn xộn."

Giang Tư Dương nghe vậy sửng sốt, hoài nghi bản thân có phải nghe lầm hay không, "Cậu TM đang nói chuyện với tôi???" Cái gì mà không muốn chết đừng lộn xộn? Hiện tại rốt cuộc là ai đứng ở khu vực nguy hiểm dã thú sinh sống đây?!

"Tôi ngược lại muốn nhìn cậu có thể làm gì!" những lời này cơ hồ từ kẽ răng rít ra, Giang Tư Dương động tác lưu loát leo lên lưới sắt.

Lưới sắt cao hai mét, bò qua cũng phải mất mấy giây. Trong thời gian nói chuyện, Giang Tư Dương đã leo l*n đ*nh, đang chuẩn bị trực tiếp nhảy xuống, lại nghe thấy Cảnh Linh mở miệng, thanh âm so vừa nãy còn lạnh hơn, "Tôi (Ta) cảnh cáo anh (ngươi) lần cuối cùng, đừng lộn xộn."

Đèn pin quang vừa vặn chiếu đến trên mặt Cảnh Linh, da thịt tái nhợt cùng đôi mắt ngăm đen tạo nên sự đối lập tiên minh, làm người ta không rời được mắt. Nhìn chằm chằm anh mấy giây, Giang Tư Dương mới hồi phục tinh thần, đồng thời cũng phát hiện ra một vấn đề, Cảnh Linh tựa hồ không phải đang nhìn hắn, mà là nhìn về phía hắn...... Phía sau?

Nhưng phía sau hắn chỉ có cây a. Nghĩ như vậy, hắn theo bản năng quay đầu lại nhìn một cái, trong miệng ngậm đèn pin cũng theo đó mà chiếu qua. Chỉ thấy phía sau trên cành cây đại thụ treo một vật lớn màu đen, hình như còn động đậy một cái? Đột nhiên không kịp phòng ngừa thấy một màn như vậy, Giang Tư Dương sợ tới mức run tay, trực tiếp ngã xuống đất.

Cũng may trên mặt đất có một tầng lá rụng dày cũng không có vật thể gì bén nhọn, hơn nữa hắn da dày thịt béo, không gây thương tích gì lớn.

Bất quá bên cạnh còn có Cảnh Linh nhìn, quá mất mặt. Hắn vội vàng giải thích, "Trượt tay!" Lời vừa nói đồng thời cá chép lộn mình đứng lên, cầm đèn pin lại chiếu về phía vật màu đen lúc nãy, trực tiếp đối diện với một đôi mắt màu xanh lục. Hắn theo bản năng giơ đèn pin chiếu về phía vật kia một lần nữa, rốt cuộc phản ứng lại vật kia đến tột cùng là thứ gì, trong nháy mắt chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã dập mông.

Đó là một mãng xà có phần lưng màu xám nâu, thân thể quấn quanh từng vòng trên cành cây đại thụ, căn bản không nhìn ra chiều cao bao nhiêu mét, nhan sắc như cùng thân cây hòa thành nhất thể. Nếu như không phải vì hình thể lớn hơn các cành cây khác, dưới bóng đêm gần như hoàn toàn không có biện pháp phát hiện ra nó.

Đèn pin chiếu đến phần đầu mãng xà, chỉ thấy lưỡi rắn không ngừng phun ra. Tuy rằng cặp mắt phiếm lục quang kia cơ bản chỉ để bài trí, nhưng như cũ vẫn khiến người ta có một loại cảm giác bị nhìn chằm chằm.

Tưởng tượng đến bản thân vừa rồi cách con đại xà này cũng chỉ có mấy mét, Giang Tư Dương liền cảm thấy cả người rét run, máu trong người nháy mắt bị đông cứng.

Đa số loài động vật có vú trong xương cốt đều ẩn chứa một loại sợ hãi đối với mãnh thú, một con chó chưa từng tiếp xúc thậm chí cũng chưa thấy hổ, nhưng nó vẫn sẽ theo bản năng cảm thấy sợ hãi khi gặp phải hổ. Nhân loại cũng không ngoại lệ. Mà so sánh với các loài mãnh thú khác, tuyệt đại đa số con người trời sinh đối với loài rắn sợ hãi càng sâu, chứ đừng nói đến con mãng xà to như thế.

Đừng nhìn nhân loại bò lên trên đỉnh chuỗi đồ ăn thống trị địa cầu nhiều năm như vậy, nhưng thời điểm đơn độc đối mặt với mãnh thú, tuyệt đại đa số như cũ không thoát được một chữ chết. Nếu giờ phút này gặp phải chính là sư tử hay hổ, có vũ khí trong tay Giang Tư Dương không phải hoàn toàn không có tia hy vọng chiến đấu. Lui một vạn bước mà nói, liền tính hắn chạy không thoát, nhưng Cảnh Linh hoàn toàn có thể sống sót.

Nhưng đối mặt với cự mãng, cho dù có vũ khí trong tay, vẫn sẽ làm người tuyệt vọng. Huống chi giờ phút này hắn không có gì trong tay.

"Tôi sẽ kéo dài thời gian, cậu tận dụng khả năng chạy đi, vượt qua lưới sắt dọc theo nối cũ chạy thật nhanh, có thể sống sót hay không thì phải xem mệnh của cậu rồi. Nếu cuối cùng cậu vận khí tốt chạy về quân khu, nhớ gọi người tới nhặt xác tôi, tuy rằng không nhất định có thể nhặt được. Còn có, đến lúc đó nhớ tới tìm cái này, nếu người nhà tôi hỏi, cậu nói đúng sự thật là tốt nhất, đưa cái này cho bọn họ xem, ít nhất sẽ không làm khó cậu quá mức.

Cuối cùng, nhớ cách Tiểu Cẩn xa chút!"

Giang Tư Dương nói như để di ngôn, nói chuyện đồng thời từ trên cổ kéo xuống một mặt dây chuyền niết ở trong tay, "Cậu trước đừng lộn xộn, chờ nó công kích tôi rồi cậu hãy chạy, biết không?!"

Giọng nói rơi xuống, liền thấy phần cổ đại xà hơi hơi nâng lên, co rút lại về phía sau, đây là tín hiệu sắp tiến hành công kích.

Lúc này Cảnh Linh thanh âm từ phía sau truyền đến, "Sự bất quá tam, lời nói mới rồi ta không muốn lặp lại lần thứ ba. Ta trên tay không có vũ khí đích xác không làm gì được ngươi, nhưng thứ ngươi mang đến đâu? Ngươi nếu dám đả thương người, vật kia cũng đừng muốn."

Giang Tư Dương rốt cuộc nhận thấy được có chút không thích hợp, lúc nãy hắn bởi vì quá mức sợ hãi nên xem nhẹ thái độ của Cảnh Linh, giờ phút này nghĩ lại, từ lúc bắt đầu Cảnh Linh biểu hiện đã không phù hợp theo lẽ thường, rõ ràng anh phát hiện đại xà ở trên cây trước do đó mới mở miệng cảnh cáo, nhưng chính anh một chút cũng không hoảng loạn, vô luận biểu tình hay là thanh âm đều bình tĩnh đến có chút quá mức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!