Hạ Tang cùng Kỳ Tiêu theo dòng người tan học, đi trên con đường rợp bóng cây trước cổng trường.
Kỳ Tiêu đẩy chiếc xe đạp leo núi hiệu Nicolai màu xanh dương, Hạ Tang đi bộ bên cạnh cậu ta.
Thật ra bọn họ có thể giống như bạn bè bình thường, tùy ý nói chút chuyện phiếm, nhưng hôm nay bỗng nhiên Hạ Tang không biết phải nói gì.
Giống như mọi chuyện đều không thể nói nên lời.
Kỳ Tiêu phá vỡ sự im lặng này, nói: "Nếu cậu chán ghét Hứa Thiến thì sau này chúng ta và đội cổ động ít tiếp xúc lại, dù sao đội bóng rổ đã bị cấm thi đấu, sau này cũng không có nhiều cơ hội chơi cùng nữa."
"Không thích cậu ta, cũng không đến nỗi chán ghét." Hạ Tang xách dây đeo cặp, cúi đầu nhìn vòng hợp kim nhôm trên xe cậu ta đang chiếu ánh sáng đến đây: "Không cần thiết phải ảnh hưởng đến bạn bè của cậu, bọn Từ Minh rất thích chơi chung với Hứa Thiến."
"Vậy cậu đừng giận tớ."
"Không có, cậu suy nghĩ nhiều rồi."
Kỳ Tiêu cũng không biết có phải thật sự bản thân đã suy nghĩ nhiều hay không, từ nãy đến giờ chỉ mới mấy tiếng ngắn ngủi trôi qua, cậu ta cảm thấy được bản thân mình và Hạ Tang giống như có một tầng mây mù không thể nói rõ được, như một bóng mờ không rõ.
"Cậu cảm thấy ai là người sẽ nói ra?" Hạ Tang hỏi cậu ta: "Thật sự tớ cũng không nói cho ai cả, Đoạn Thời Âm và Trăn Trăn tôi cũng chưa nói qua."
Sắc mặt Kỳ Tiêu đen lại, giống như không cần suy nghĩ mà nói ra hai chữ: "Chu Cầm."
Hạ Tang hơi lo sợ.
Cái tên này, cô tuyệt đối chưa từng nghĩ đến.
Càng không hiểu vì sao, Kỳ Tiêu có thể chắc chắn chuyện này do Chu Cầm làm.
"Vì sao cậu cảm thấy là cậu ấy làm?"
Kỳ Tiêu đẩy xe, ánh mắt hạ xuống, dừng trên tay lái của xe đạp, thật lâu vẫn không nói gì, giống như đang nhớ về chuyện cũ.
"Ngoại trừ cậu ta, còn có thể là ai? Cậu ta hận không thể…"
Lời còn chưa hết nhưng lại hình như cảm thấy không thích hợp, cậu ta đúng lúc dừng câu chuyện lại, úp úp mở mở nói: "Ngày đó chúng tớ đánh nhau như thế, cậu ta xuất phát từ tâm lý trả thù, nói chuyện này cho giáo viên biết, cũng có thể như thế."
Thật ra Hạ Tang không quá đồng ý với lời cậu ta nói, rầu rĩ nói: "Thật ra nào có gió không lọt tường, mặc dù đội bóng rổ không nói, lúc ấy ở sân có nhiều người xem như thế, cho nên cứ coi chuyện này như một bài học đi, về sau đừng phạm kỷ luật nữa."
"Ừm, nghe theo cậu." Kỳ Tiêu lại trở về với dáng vẻ chú cún nhỏ ngoan ngoãn, nhìn Hạ Tang nói: "Cấm đấu bóng rổ một năm cũng coi như là khoan hồng rồi, chỉ sợ lão Hà cho tớ rời khỏi lớp 1, chuyển sang lớp khác."
Hạ Tang hô lên: "Nghiêm trọng như thế sao?"
"Trước kia ông ấy từng nói qua, nếu chúng ta tiếp xúc với trường Trung học số 13 thì rời khỏi lớp ông ấy."
Hạ Tang lộ vẻ đau lòng: "Chắc là chỉ hù dọa mọi người thôi."
"Ai biết được, nhưng mà cũng không có gì." Kỳ Tiêu thoải mái nhún vai: "Chỉ cần tớ không muốn đi, cho dù là lão Hà cũng không có cách nào đâu."
Hạ Tang biết gia thế của Kỳ Tiêu rất tốt, thậm chí có thể nói, cậu ta và đại đa số mọi người trong trường học này… đều không phải cùng một tầng lớp.
Chắc cũng do nguyên nhân này nên cậu ta mới không sợ hãi gì hết.
Ra tới cổng trường, dòng người cũng ít dần đi.
Hạ Tang và Kỳ Tiêu tạm biệt ở đây, bởi vì nhà của hai người nằm ở hai hướng khác nhau.
Suy nghĩ của Hạ Tang có chút rối bời, đi qua phố ăn vặt náo nhiệt, lập tức bước đến quán trà sữa ngon nhất ngay đầu phố, tìm được một vị trí gần góc tường ngồi xuống.
Cô mở wechat, lướt một lúc mới tìm được wechat của Chu Cầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!