Chương 8: Hiểu Lầm

Đèn neon bên cạnh Chu Cầm nháy hai lần rồi bật sáng, ánh sáng hồng từ đèn neon chiếu lên sườn mặt anh như một viền hoa oải hương.

Ánh mắt Hạ Tang dừng lại trên mặt anh hết hai giây, sau đó mất tự nhiên dời đi, lấy di động ra, quét mã QR hỏi: "Tôi phải trả cậu bao nhiêu tiền?"

"Băng vệ sinh, 30 tệ; nước 5 tệ.

" Mặt Chu Cầm vô cảm nói ra giá tiền.

Hạ Tang dừng một chút như đang đợi anh nói tiếp nhưng anh lại không nói nữa, vì thế cô nhắc nhở: "Còn một gói kẹo sữa bạch thỏ nữa."

"Cái đó tính cho tôi."

"Không cần."

Hạ Tang chuyển cho anh tổng cộng bốn mươi tệ, nhưng anh không lập tức chấp nhận, mà hỏi ngược: "Sao nào, đánh bạn trai cậu, cậu mang thù sao?"

"Không phải, cậu ta không phải bạn trai tôi."

Chu Cầm nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của cô gái nhỏ, bỗng nhiên hiểu ra được gì đấy, kéo dài giọng nói: "À, bởi vì Chu Cầm… là lưu manh."

Sau khi nói ra những lời này, cả hai người đều im lặng hết một lúc.

Hoàng hôn buông xuống trời dần âm u hơn.

"Tôi không biết Chu Cầm là ai, cũng không có ý định bình phẩm ai.

" Hạ Tang rũ mắt nói: "Việc đó không liên quan gì đến tôi."

Nói xong, cô bỏ điện thoại di động vào trong túi, xoay người rời đi.

Chu Cầm tùy ý đá một viên đá vụn dưới chân văng ra xa.

Anh nghĩ, cuộc đời gần như đã bị phá hủy đến không còn lại gì của mình, ít nhất vẫn còn muốn thắng một lần.

Nhưng không phải chỉ thắng mỗi trận bóng rổ vừa rồi.

Anh nâng mắt, ánh mắt dán chặt trên bóng dáng cao gầy nhỏ bé của cô.

Anh còn muốn…

Thắng nhiều hơn nữa.

Hạ Tang băng qua một trụ đèn đỏ, quay đầu nhìn về Chu Cầm vẫn đang đi phía sau lưng cô: "Đừng đi theo tôi nữa, tại sao cậu lại đi theo tôi?"

"Đưa cậu trở về, trời đã tối rồi.

" Tiếng nói của Chu Cầm, giống như mảnh tro tàn bị gió thổi bay.

"Không cần cậu đưa tôi về đâu.

" Hạ Tang chỉ khóe miệng đang rỉ máu của anh: "Cậu đang chảy máu đấy, tự mình băng vết thương lại đi, đừng đi theo tôi nữa!"

Khóe môi rỉ máu của Chu Cầm nhếch lên: "Đi mua giúp tôi miếng băng vết thương được không."

"Tôi không đi."

Chu Cầm đi đến trước mặt cô, ánh mắt không có chút cảm xúc gì đảo qua cô, nửa thật nửa giỡn nói: "Cậu không đi, tôi sẽ đến trường cậu tố cáo đấy."

"Tố cáo cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!