Chu Cầm nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô một hồi lâu, vừa quay lại thì đã đụng phải ánh mắt chất vấn của Lý Quyết, trong ánh mắt viết đầy chữ "Anh không bình thường".
Chu Cầm tát một cái đẩy đầu cậu ta ra: "Đi bộ không phát ra tiếng, lần sau bảo chị Tiêu cho cậu làm ma nữ tóc dài."
Hai tay của Lý Quyết hạ xuống khóe miệng của Chu Cầm, kéo ra một hình cung kiểu vẻ mặt vui vẻ: "Anh Cầm à, anh có biết cơ bắp cũng có trí nhớ không, hiện tại khóe miệng của anh còn chưa trở lại bình thường này.
Thành thật khai báo đi, là ai khiến anh cười vui vẻ như vậy hả?"
Chu Cầm đẩy tay cậu ta ra, lười giải thích.
Lý Quyết đi theo sau lưng anh, nói: "Vả lại, hoàn toàn không phải do em đi bộ không phát ra tiếng, em đã gọi anh từ rất xa luôn, là anh đứng đực ở đây hồn lìa khỏi xác ấy."
Hai người đấu võ mồm suốt dọc đường, đi vào sân thể dục.
Bây giờ đang là giờ nghỉ giữa trận, tỉ số đã bị Trung học số 1 bỏ xa, hiệp này Trung học số 13 thua quá thảm, khiến cho các khán giả trên sân nhà cũng buồn bã, mất hết hứng thú.
Cũng may, chẳng qua đây chỉ là đám học sinh bí mật tổ chức thi đấu mà thôi.
Nếu để cho mấy huấn luyện viên bóng rổ có tính khí nóng nảy trong trường biết, trường thể thao nổi tiếng như bọn họ thi đấu bóng rổ mà lại bại bởi trung học số 1 Nam Khê kế bên, chỉ sợ nửa năm sau cũng đừng mơ được sống dễ chịu.....
Hạ Tang đi tới khu vực nghỉ ngơi ở bên cạnh sân bóng, phát nước có ga cho các chàng trai trong đội bóng rổ.
Bởi vì hôm nay là sân nhà của Trung học số 13 nên dĩ nhiên bên phía Trung học số 13 đã sớm chuẩn bị xong nước và chocolate để bổ sung thể lực.
Còn bên phía Trung học số 1 thì "thiếu thốn vật chất", trông có vẻ đáng thương.
Hạ Tang tiếp ứng kịp thời khiến cho các nam sinh cảm động đến mức "Lệ rơi đầy mặt", còn gọi cô là "Chị Hạ, đại gia Hạ, tổ tông, bà nội" luôn.
Kỳ Tiêu đứng dậy đón tiếp cô, nói với cô bằng vẻ có phần tự đắc: "Tỉ số bây giờ đã cách rất xa rồi, bọn họ không thể đuổi kịp đâu."
"Giỏi quá." Hạ Tang cũng đưa một chai nước có ga cho cậu ta.
Kỳ Tiêu ngửa cằm lên, uống ừng ực một hơi.
"Cậu cũng đừng ngồi khu khán giả nữa."
Kỳ Tiêu kéo cô đi tới ghế dài bên cạnh khu nghỉ ngơi: "Khu khán giả tốt xấu lẫn lộn, cậu cứ ngồi ở đây đi, an toàn hơn một chút.
Đợi lát nữa kết thúc trận đấu thì cũng đừng chạy lung tung, đi ăn cơm hát hò với bọn tớ để ăn mừng."
Hạ Tang nhìn xung quanh một lượt, thuận miệng hỏi: "Mấy người Hứa Thiến trong đội cổ vũ không tới à?"
"Bọn họ không thích tới."
Kỳ Tiêu ngồi xuống cạnh cô, cười nói: "Tớ phát hiện dạo này cậu rất để ý tới Hứa Thiến.
Sao thế, ghen à?"
"Hả?"
"Hả cái gì chứ, không thể nói chuyện tử tế với tớ sao?"
Kỳ Tiêu phát hiện ra trong mũ áo hoodies của cô có chứa thứ gì đó, sờ vào còn có tiếng loạt soạt.
Cậu ta lấy đồ bên trong mũ áo của cô ra, phát hiện là một túi kẹo sữa thỏ trắng.
Hạ Tang nhớ ra, không phải túi kẹo sữa thỏ trắng này là thứ mà Chu Cầm vừa mới mua à, sao lại chạy đến bên trong mũ áo của cô rồi?
"Bên trong mũ áo của tôi còn có cái gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!