Chương 6: Tình Cờ Gặp Gỡ

Mặc dù các thầy cô trường Trung học số 1 Nam Khê miêu tả Trung học số 13 thành thứ hư hỏng như vậy, nhưng trên thực tế, đó là căn cứ ươm mầm tinh hoa của làng thể thao lớn nhất toàn tỉnh.

Công bằng mà nói, Ttrung học số 13 đã đào tạo ra không ít nhân tài hàng đầu trong ngành thể thao, giành được vô số giải thưởng trong các cuộc thi trong nước và quốc tế.

Tại Thế vận hội Olympic không lâu trước đây, Trung học số 13 đào tạo được sáu vận động viên giành được huy chương vàng.

Bây giờ biểu ngữ vẫn còn được treo trên con đường lớn rợp bóng cây chỗ cổng vào khuôn viên trường, chưa hề tháo xuống.

Trung học số 13 chia làm hai thái cực khác xa nhau.

Học sinh ưu tú hàng đầu thì vô cùng ưu tú.

Mà đám côn đồ hạng bét có thành tích cực kì kém ở dưới chót, chỉ có thể thông qua thi thể dục để lên lớp cũng nhiều vô số kể, ngày ngày tụ tập hút thuốc đánh nhau không làm chuyện đứng đắn.

Cho nên tiếng tăm tổng thể của Trung học số 13 rất tệ.

Hạ Tang đi trong sân trường Trung học số 13, ban đầu còn có chút dè đặt nhưng sau đó phát hiện, thật ra sân trường của Trung học số 13 và sân trường của Trung học số 1 Nam Khê cũng chẳng khác gì nhau.

Các bạn học túm năm tụm ba ở một chỗ, cười đùa ầm ĩ, bầu không khí rất bình thường.

Cũng không có cảnh tượng bạo lực khắp nơi trong sân, dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra như học sinh của Trung học số 1 tưởng tượng ra.

Dĩ nhiên, điểm khác nhau duy nhất là Trung học số 13 có nhiều nam ít nữ.

Khắp nơi trong sân trường đều là nam sinh thanh xuân phơi phới tràn ngập hormone, người thì đi xe phân khối lớn, người thì đạp xe đạp, còn vui vẻ trèo lên cổ nhau nô đùa.

Hạ Tang có thể nghe thấy tiếng cười và tiếng chửi mắng tràn ngập khắp mọi nơi.

Hạ Tang rẽ trái quẹo phải trên con đường lớn rợp bóng cây gần hai mươi phút, tìm nhầm hai cái sân thể dục, vừa đi vừa hỏi thăm suốt dọc đường, cuối cùng cũng tìm ra sân bóng rổ mái vòm nơi Kỳ Tiêu hẹn cô.

Trận thi đấu bóng rổ đã bắt đầu, Hạ Tang vừa vào sân đã có thể cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt vui mừng bên trong sân.

Học sinh của Trung học số 13 rất hứng thú với thể thao, vì thế với những cuộc so tài như thế này, trong sân không còn chỗ ngồi.

Thảo nào đám Kỳ Tiêu lại mạo hiểm tới Trung học số 13 thi đấu, bởi nếu diễn ra ở Trung học số 1 thì có lẽ trong sân cũng chỉ lác đác vài học sinh.

Học sinh của Trung học số 1 không có hứng thú với các trận thi đấu, ngay cả Hội thể thao xuân thu bọn họ cũng chẳng thích tham gia, thà ở lì trong lớp để tự học còn hơn.

Hạ Tang chen vào trong đám người ồn ào náo nhiệt, quan sát rất lâu cũng tìm được một chỗ trống có thể ngồi yên thân.

Kỳ Tiêu mặc quần áo bóng rổ màu đỏ rực, đang chạy ở trên sân bóng.

Cậu ta vừa dẫn bóng vừa chỉ huy các đồng đội chạy đi đâu cũng như phòng thủ tấn công.

Khoảnh khắc chạy nhanh trên sân bóng rổ luôn luôn là thời khắc tỏa sáng của các thiếu niên.

Thật ra Hạ Tang rất hâm mộ bọn họ, bất kể là các nam sinh đổ mồ hôi như mưa, hay là đội cổ vũ tràn trề sức sống, mỗi ngày bọn họ đều không cần kiêng kỵ điều gì, cuộc sống thẳng thắn tự do, tất cả đều là thứ cô muốn mà không thể có được.

Hạ Tang nhìn về phía tấm biển báo tỉ số dưới khung bóng rổ.

Nằm ngoài dự liệu của cô chính là, tỉ số của hai bên đang rất gay cấn.

Trung học số 13 là trường thể thao chuyên nghiệp, nhưng đội bóng của Kỳ Tiêu lại chơi ngang ngửa với bọn họ, tỉ số sít sao!

Không tồi nha.

Tâm trạng của Hạ Tang trở nên sục sôi, cô không nhịn được hét to về phía sân thi đấu: "Cố lên! Trung học số 1 cố lên!"

Xung quanh đều là người cổ vũ cho trung học số 13, chỉ có một mình Hạ Tang hét lên: "Trung học số 1 cố lên".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!