Chương 50: Dư Giả

Hạ Tang lấy thẻ phòng ra, "tích" một tiếng, mở cửa.

Ban đầu cô tưởng rằng Chu Cầm chỉ đưa mình đến cửa phòng mà thôi, không ngờ rằng anh lại ở ngay phòng bên cạnh.

Hạ Tang tò mò nghiêng đầu, liếc nhìn vào trong phòng.

"Phòng giống nhau cả, nhìn cái gì?"

"Cậu có bạn cùng phòng không? Lý Quyết cũng ở chung với cậu à?"

"Cách bài trí phòng tôi cũng giống như phòng cậu.

Số hên, rút được vé ở một mình."

"Tốt lắm! Thăm quan xíu." Dứt lời, Hạ Tang liền đổi giày, quen cửa quen nẻo bước vào phòng anh.

"…."

Chu Cầm đứng ở cạnh cửa, xếp đôi giày da nhỏ của cô lại rồi cũng theo đi vào.

Hạ Tang nhìn trái nhìn phải trong phòng.

Tuy hai phòng ở cạnh có cách bài trí giống nhau, nhưng căn phòng của Chu Cầm rõ ràng là gọn gàng sạch sẽ hơn của cô rất nhiều, không có vứt đồ lung tung.

Hạ Tang kéo cửa tủ quần áo ra, nhìn thấy quần áo mùa đông anh mang theo được phân loại treo trong tủ, cô quay đầu hỏi: "Cậu không mang áo lông theo sao?"

"Phần lớn thời gian đều dành để tập huấn, áo quần đơn giản vậy là đủ rồi."

"Buổi tối cậu ra ngoài ăn cơm với bạn bè gì gì đó sẽ lạnh ý."

"Bọn tôi có nhà ăn chuyên biệt, không phải ăn nhiều đồ ăn bên ngoài."

"Cũng đúng, phải bảo vệ dạ dày của mình cho tốt chứ."

Hạ Tang gật gù, xoay người ngồi xuống chiếc ghế sô pha mềm mại bên cạnh giường.

Chu Cầm thấy cô gái nhỏ quen cửa quen nẻo như thế, còn vòng chân lại, như thể muốn ngồi ngốc ở chỗ của anh thật lâu vậy.

Anh có chút không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Chu Cầm xoay người đi đến bên cửa sổ, mở hết cửa sổ trên ban công ra, xua tan không khí buồn tẻ trong phòng.

Hạ Tang mở hộp đựng giày, lấy cục giấy bên trong giày ra, tháo dây giày rồi giơ lên với anh: "Chu Cầm, đến thử xem."

"Cậu nói cho tôi biết trước đã, cái này bao nhiêu tiền."

Hạ Tang hơi bất mãn: "Cậu nhận quà của người khác toàn hỏi giá trước à?"

"Tôi không bao giờ nhận quà."

Nghe anh từ chối thẳng thừng như vậy, Hạ Tang cảm thấy cực kỳ mất mặt, cô bỏ giày vào túi một cách qua loa, đứng dậy rời đi ngay lập tức: "Là tôi chõ mũi vào việc của người khác, cậu không nhận thì quên đi."

Cuối cùng, lúc cô giận dỗi bước ra cửa, Chu Cầm liền đuổi theo, nhận lấy hộp đựng giày trong tay cô, cúi người xuống đổi lại giày.

Khớp ngón tay anh mảnh khảnh, thuần thục buộc chắc dây giày một cách vô cùng nghiêm túc.

Hạ Tang cúi đầu nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn trước đây chưa từng có.

"Cảm giác thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!