Cô gọi xe đến trung tâm thương mại Vạn Đạt gần công viên.
Thành phố Đông Hải xứng đáng là thành phố ven biển tấc đất tấc vàng, ngay cả gọi xe đưa đi cũng mắc hơn thành phố Nam Khê những năm tệ, cũng may gần đây còn có một trung tâm thương mại, Hạ Tang đến nơi chỉ tốn tiền khởi điểm.
(*)
(*) Tiền khởi điểm: Là mức giá khởi điểm từ vị trí A đến vị trí B theo khoảng cách quy ước trước của các hãng xe.
Ví dụ 3km đầu được tính giá khởi điểm là 20 ngàn, sau 3km mỗi km tiếp theo sẽ là 1 ngàn/ 1km.
Trung tâm thương mại Vạn Đạt gần công viên nghệ thuật, nên kiến trúc bên ngoài cũng rất có tính nghệ thuật, giống như một khối rubik được xếp lộn xộn, rất nhiều người check – in chụp ảnh trước trung tâm thương mại.
Hạ Tang đi vào trung tâm thương mại, dựa vào bảng chỉ dẫn ở tầng trệt, đi thẳng đến khu trưng bày hàng thể thao.
Cô đối với mấy loại trang phục vận động này cũng không quá hiểu rõ, bởi vì bình thường cô cũng rất ít mặc những loại quần áo này.
Nhưng mà cô cũng vẫn biết được một số thương hiệu.
Hạ Tang cầm di động lướt nhìn các cửa hàng, tìm kiếm mấy trang web chính thức của thương hiệu, xem xét các sản phẩm mới nhất được công bố vào mùa đông năm nay và mấy sản phẩm bán chạy của thương hiệu trong mấy năm qua.
Học tập cũng giống như chọn đồ, cho dù cô không thể phân tích được mấy thương hiệu thể thao, nhưng đầu óc của Hạ Tang linh hoạt, ở phương diện tìm kiếm và kết luận, cũng tương đối lợi hại.
Cô muốn chọn cho anh đồ phổ biến nhất, cũng là đôi giày thể thao phổ biến, được hoan nghênh nhất, để cho đám người mắt chó kia không thể nói được lời nào nữa.
Đương nhiên, tốt nhất nên giá cả cũng xa xỉ nhất.
Đi dạo cũng chừng hai tiếng, sau khi so sánh hơn mười thương hiệu nổi tiếng cùng nhau, thì Hạ Tang chọn một đôi giày chơi bóng với hai màu đen đỏ.
Người bán hàng thấy cô cứ đi đi lại lại, chọn chọn lựa lựa, cuối cùng cũng ưng ý một đôi, nhanh chóng chạy đến nói: "Cô chọn giày cho bạn trai à, cô thật rất cẩn thận đấy, tôi thấy cô đã tới tới lui lui vài lần rồi."
"Thế cô giúp tôi đóng gói nó lại đi."
Hạ Tang lấy di động ra.
"Xin hỏi bạn trai cô mang số bao nhiêu ạ?"
Hạ Tang hơi sửng sốt một chút, sau đó nói: "Xin chờ tôi một chút."
Cô gửi gọi một cuộc cho Minh Tiêu, hơn nữa lại ngàn dặn, vạn dặn cô ấy giữ bí mật giúp cô, sau đó lại quay về báo số đo cho nhân viên bán hàng: "Lấy 45."
"Xin chờ một chút, tôi sẽ đóng gói lại giúp cô."
…
Hạ Tang ngồi trên ghế sô pha mềm ở ngoài ban công khách sạn, lấy mấy viên giấy tròn trong giày ra, mang thử một chút.
Tuy đôi giày này lớn hơn chân cô rất nhiều, nhưng khi mang vào quả thật rất thoải mái, bên trong cũng rất mềm, ôm chặt lấy chân, đi đường cũng rất nhẹ nhàng.
Cô thử nhảy nhảy lên một chút, không có cái gọi là lực đàn hồi gì đó, nhưng mua cũng đã mua rồi, mắc chắc chắn có đạo lý của mắc.
Kho bạc nhỏ của Hạ Tang có rất nhiều tiền, hàng năm họ hàng đều cho không ít tiền mừng tuổi, hơn nữa bố cô mỗi tháng đều sẽ đúng hạn cho tiền tiêu vặt vô cùng xa xỉ, cô lại chẳng tiêu tiền loạn.
Bởi vậy, tuổi nhỏ thế cô đã thành "tiểu phú bà" rồi.
Mấy nghìn tệ một đôi giày, Hạ Tang mua cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn giá.
Cô lại mang mấy viên giấy nhét lại vào trong giày, sau khi đóng gói lại hoàn hảo, lại bắt đầu lo lắng.
Làm sao để đưa giày cho anh đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!