Ban đêm, Chu Cầm mặc một bộ đồ mùa thu màu đen mỏng manh, đi ra khỏi sân bóng rổ.
Gió nhè nhẹ thổi quanh, hơi nóng sau khi luyện tập đều bị thổi bay đi, vào mùa đông lạnh lẽo lại nhịp nhàng ăn khớp.
Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, trong tần sương khói mờ trắng, nhìn vầng trăng sáng treo cao trên hành lang.
Đây không phải lần đầu tiên anh đi xa nhà, từng có lúc vào kỳ nghỉ hè cũng đã đi đến thành phố phía Nam làm công.
Nhưng không biết vì sao, lần này xa nhà lại vô cùng nhớ nhà.
Chắc là… Ở quê nhà có người khiến anh nhớ về.
Chu Cầm lấy điện thoại ra, nhấn vào hình đại diện của Harley Quinn.
Ngày đầu tiên anh đến thành phố Đông Hải, đã ra bờ biển chụp được tấm hình mặt trời lặn xuống biển muốn chia sẻ cho cô.
Nhưng điều khiến Chu Cầm không ngờ đến chính là, lúc gửi hình ảnh đi, có một dấu chấm than màu đỏ hiện ra, thông báo cho anh biết…
Bạn đã không phải bạn tốt của đối phương.
Lúc ấy cũng không có quá nhiều cảm xúc lên xuống quá lớn, xóa thì xóa.
Nhưng không biết vì sao, có một chút cảm giác mất mác nhàn nhạt quẩn quanh trong lòng anh tận vài ngày.
Anh lại nghĩ đến ba chữ mà Hạ Tang bắt chước anh viết lên tờ giấy ghi chú: "Tôi không xứng."
Cô cũng cảm thấy anh không xứng à.
"Anh Cầm, đi thôi, cùng nhau trở về." Lý Quyết ôm bóng rổ đi ra, choàng lấy vai của anh.
Chu Cầm bóp tắt tàn thuốc trong tay, không chút để ý hỏi: "Gần đây Hạ Tang có liên lạc với Minh Tiêu không?"
"À, chuyện này… Anh phải hỏi chị Tiêu chứ, hỏi em làm gì chứ." Sắc mặt Lý Quyết có chút khẩn trương.
"Cô ấy xóa tôi rồi, cậu có biết nguyên nhân vì sao không?"
"À, em đoán chắc là chỉ một phản ứng thôi, cô ấy là một học sinh tốt, so với chúng ta không cùng đường, người đến người đi, thì xóa thôi."
Nếu chỉ vì nguyên nhân này thì cũng tốt, nhưng anh càng sợ cô gặp chuyện gì đó hơn.
Trong lòng vẫn có chút lo sợ, luôn có cảm thấy có chỗ không thật.
"Anh Cầm, đừng nghĩ nữa, mấy ngày tới còn có vài trận đấu nữa, anh cũng đừng để vào thời khắc mấu chốt này lại trói dây xích quấn thân như thế! Nếu không huấn luyện viên có thể đánh chết anh!"
Chu Cầm không thể phủ nhận được, cùng cậu ta đi vào trong khách sạn đang bật đèn sáng trưng kia, tiến vào thang máy, ấn nút lên tầng bốn.
Bên cạnh hành lang trong khách sạn, có mấy nam sinh mỉa mai lướt qua bên cạnh hai người họ, trong đó có một người hung hăng đụng vào người Lý Quyết, khẽ mắng…
"Đồ nhà quê…"
"Mày mắng ai đấy!" Lý Quyết khó chịu quay đầu lại: "Thần kinh à!"
Diêu Vũ Phàm quay đầu lại, dùng giọng nói dày đặc khẩu âm của Đông Hải nói mấy câu địa phương mắng chửi người khác, đại khái là "Súc vật".
Lý Quyết lại muốn tiến lên tranh cãi với bọn họ, nhưng bị Chu Cầm kế bên cầm áo kéo lại.
Mặt anh không chút thay đổi nói: "Huấn luyện viên ở ngay tầng này, muốn đánh nhau thì lần sau tìm chỗ không người mà đánh."
Lý Quyết nhìn về phía Diêu Vũ Phàm dựng ngón giữa lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!