Chương 47: Ác Mộng

Lúc đầu khi mới xóa kết bạn ở WeChat, Hạ Tang vô cùng khó chịu mất một khoảng thời gian dài.

Ban ngày cô luyện đàn, đi học, sau đó lại để mình chìm trong bầu không khí học tập, khiến cho não mình như một cái mấy không có khoảnh khắc nào có thể dừng lại để nghĩ chuyện khác, để giải quyết một cảm giác khó chịu đang cất giấu trong lòng.

Mỗi khi tắt đèn, một người một chăn, Hạ Tang nhìn bóng đêm ngoài cửa số, vô cùng đau lòng.

Thậm chí cô còn lấy điện thoại ra, thử một lần nữa thêm bạn tốt với Chu Cầm.

Trước kia từng có kinh nghiệm xóa bạn tốt một lần rồi, là lúc cô và Đoạn Thời Âm giận dỗi phát hiện…

Đơn phương xóa bỏ bạn tốt, nhưng đối phương lại không có xóa mình như lời cô ấy nói, cứ như thế thêm một lần nữa, đối phương cũng sẽ không nhận được tin tức nhắc nhở gì.

Ví dụ như đối phương trong lúc xóa bỏ, không có gởi tin cho cô, thậm chí cũng không hề biết mình bị xóa.

Hạ Tang nói là biết các làm… rất thuần thục, cũng rất ngây thơ, nhưng cô không thể khống chế bản thân mình.

Đúng như lời anh nói, chẳng khác gì đứa nhóc.

Cô vẫn luôn tâm tâm niệm niệm thêm bạn tốt lần nữa.

Quả nhiên không có thông báo, trong điện thoại không báo tin tức rõ ràng, thuận lợi thêm bạn.

Bởi vì Chu Cầm chưa có xóa cô.

Hạ Tang nhẹ nhàng thở ra, trái tim cũng kinh hoàng, yên lặng cầu nguyện, hy vọng mấy ngày nay Chu Cầm bận việc huấn luyện không có thời gian tìm cô.

Như thế… anh sẽ không biết cô đơn phương hủy bỏ bạn tốt.

Vòng bạn bè của anh trống trơn, nên Hạ Tang không thể biết được tình hình dạo gần đây của anh, cũng không biết anh ở thành phố Đông Hải tập luyện có quen hay không.

Không nhớ đến là không thể nào.

Chỉ tiếc là, bọn họ không gặp nhau vào khoảng thời gian tốt nhất, như là lúc lên đại học đấy.

Cô hít sâu một hơi, đưa tay bỏ điện thoại phía dưới gối.

Đêm đó, cô bị mơ thấy một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ.

Trong mơ, cô thấy mình chạy trốn trong một mê cung, có một bóng đen mang theo mặt nạ quỷ quái đuổi theo cô, mỗi khi cô tìm được đường ra, thì bóng đen ấy sẽ xuất hiện ở phương hướng cô tìm được.

Cuối cùng, bóng đen cũng tháo mặt nạ ra, là Kỳ Tiêu nhe răng cười với cô.

Cô sợ đến mức hồn bay phách lạc, chỉ lo chạy về trước trốn, điên cuồng mà chạy trốn, ý muốn thoát khỏi bóng đen kia.

Đúng lúc đó, Hạ Tang nhìn thấy Chu Cầm.

Anh và cô cùng cố gắng chạy trốn với nhau, Hạ Tang chạy như điên về phía anh, chỉ là cô càng đến gần anh, thì bóng dáng quỷ quái kia cũng càng đến gần hơn.

Cuối cùng, Hạ Tang cũng dừng bước lại.

Cô ngẩng đầu, trơ mắt nhìn thấy Chu Cầm thoát đi, trốn về ánh sáng tự do của tương lai.

Mà mê cùng này lại biến thành một cơn lốc xoáy vô tận không thấy lối ra, từng chút một cắn nuốt lấy cô, khiến cô rơi lệ đầy mặt, nhìn bóng dáng chàng thiếu niên đang biến mất ở phía cuối chân trời.

"Chạy đi, chạy mau đi.

"

"Chỉ cần chạy nhanh, quỷ sẽ không thể đuổi theo được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!