Đêm đó trở về, Hạ Tang lập tức đăng nhập vào hệ thống mua vé tàu, tra tìm lịch trình chạy của trạm xe lửa phía Bắc.
Thời gian Cô và Chu Cầm đi qua cầu vượt, có lẽ là khoảng 5:20 chiều, có hai chuyến tàu dừng lại ở ga phía Bắc trong khoảng thời gian đó.
Một chuyến là đi về thành phố Tùng Giang, một chuyến khác là đi về thành phố Đông Hải.
Cô chỉ cần chọn một đáp án trong số đó, hẳn là có thể thắng được ván cá cược này.
Thật ra thì trò chơi này rất chán, nhưng Hạ Tang lại thích sợi dây chuyền của Chu Cầm.
Tuy nói quân tử không cướp thứ yêu thích của người khác, Chu Cầm bảo dưỡng yêu quý sợi dây chuyền kia cứ như của quý vậy, đương nhiên cũng là cực kì yêu thích.
Nhưng lý do chính là như vậy, Hạ Tang lại cứ… thích nó.
Dù sao thì anh cũng đồng ý rồi, chỉ cần cô thắng trò chơi này thì sợi dây chuyền đó chính là của cô.
Theo như quy tắc của Chu Cầm, Hạ Tang chỉ có một cơ hội duy nhất, nhưng lại có hai đáp án không chắc chắn,
Cô chọn bừa một cái, chính là có xác suất 50/50.
Đủ rồi.
Hạ Tang nhìn hai địa danh này, ngẫm nghĩ rất lâu, bỗng nhiên nhớ ra, thật ra thì bất kể cô chọn nơi nào, Chu Cầm đều có thể chối bay chối biến, sau đó nói câu trả lời là một cái khác.
Chỉ cần anh không muốn đưa sợi dây chuyền đó cho cô thì không cần biết cô trả lời ra sao, đáp án đều là sai.
Hạ Tang gãi đầu một cái.
có chút bực bội.
"A a a, đúng là chán ngắt mà!"
Cuối cùng cô không chịu nổi, xoa tóc hét lên: "Trò chơi chán ngắt như thế, có gì vui chứ! Một sợi dây chuyền nát mà thôi, có gì mà thèm muốn chứ!"
Sau khi Hạ Tang tỉnh táo lại thì gửi tin nhắn cho Chu Cầm, đưa ra một câu trả lời mà bất kể thế nào cũng sẽ không sai——
"Tôi nghĩ ra rồi, chuyến tàu kia chạy tới điểm cuối."
Chu Cầm: "Hả?"
Hạ Tang: "Tương lai."
Hướng mà chuyến tàu kia đi chính là tương lai.
Chu Cầm: "Đây là đáp án gì thế này?"
Hạ Tang: "Nhưng không sai mà."
Đoàn tàu nào cũng sẽ chở khách đi về phía tương lai, cho dù là hai tiếng sau, nửa tiếng sau...! thì đều là tương lai.
Chu Cầm: "Thi đại học cậu cũng trả lời như vậy hả? Hỏi cậu xem vật thể tăng tốc độ lên bao nhiêu, cậu là trả lời định luật thứ ba của Newton, tự tính đi."
Hạ Tang: "Vậy tôi chỉ hỏi cậu có phục không? [Mỉm cười]"
Chu Cầm đúng là phục cô rồi.
Chu Cầm: "Lần sau gặp mặt, nhớ nhắc tôi đưa dây chuyền, nếu như cậu quên, vậy thì tôi cũng sẽ quên luôn.
[Mỉm cười]"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!