Chương 44: Bảo Vệ

Chu Cầm mời Hạ Tang đến nhà anh, bữa tối anh sẽ nấu canh cá trích, Hạ Tang may mắn có thể thưởng thức.

Hạ Tang đi theo sau anh, băng qua quảng trường đông đúc của ga tàu, đi lên bậc thang cầu vượt.

Dáng người anh cao thẳng, một tay đút túi, tay kia xách đồ, mu bàn tay cong thành hình vòng cung, vừa ưa nhìn lại vừa có chút gợi cảm.

Chu Cầm cẩm nhận được ánh mắt nóng rực từ cô gái phía sau, liền quay người nhìn cô.

Cô lập tức tránh thu tầm mắt lại, ngước nhìn lên bầu trời.

"Tang Tang, đến cạnh tôi."

Hạ Tang tăng tốc, vui vẻ đi tới cạnh anh: "Còn biết chờ tôi sao."

"Có biết là, cậu mỉm cười trông rất ngốc không?"

Hạ Tang bĩu môi, nhìn con cá trong túi, hỏi: "Mua cá sống sao?"

"Nói thừa."

"Minh Tiêu nói cậu toàn đợi cá chết rồi mới mua, bởi vì lúc đó siêu thị sẽ giảm giá."

"…"

Chu Cầm dừng lại, giải thích: "Đó là lúc bố tôi không có ở đây, một người ăn không hết nên mới thế.

Bây giờ thì không vậy nữa, cậu đừng nghĩ tôi keo kiệt như vậy chứ."

Hạ Tang nghe câu trả lời của anh, lòng dâng lên một tia buồn bực: "Tôi chưa từng nghĩ thế."

"Ừm."

Cô đi theo anh một quãng đường, do dự vài giây rồi nói: "Tôi có thể hỏi một câu được không?"

"Cậu muốn hỏi tại sao bố tôi phải vào đó?"

"Có thể nói không?"

"Trước đây bố tôi là huấn luyện viên boxing." Chu Cầm nói thẳng: "Khi đó có người bắt nạt tôi, ông ấy có chút không kiềm chế được mà ra tay.

Sau đó, đối phương lấy biên bản giám định thương thật cấp độ nhẹ để kiện ông ấy."

"Còn cậu?" Hạ Tang sốt sắng hỏi: "Ai bắt nạt cậu, vì sao lại bắt nạt cậu!"

Tay Chu Cầm chậm rãi sờ lên vết sẹo ở lông mày, làm một động tác rạch ngang.

Trái tim Hạ Tang tựa hồ cũng như bị dao rạch sâu một vết, ứa ra máu không ngừng, mỗi lần hít thở là một lần đau đớn.

Thấy sắc mặt tái nhợt của cô, Chu Cầm lập tức hối hận, không biết nên nói ra sự thật hay không.

Loại kinh nghiệm xương máu của anh, con gái nghe xong đều sợ hãi, nhất là kiểu bông hồng trong toà tháp như cô.

"Đã khôi phục nhiều rồi." Anh cúi đầu, sờ vào hàng lông mày bên trái: "Cũng không đáng sợ lắm nhỉ."

Hạ Tang mạnh mẽ lắc đầu: "Chu Cầm, nói thế nào đây, không những không đáng sợ mà còn rất quyến rũ.

Cậu là người đàn ông quyến rũ nhất tôi từng gặp."

Chu Cầm nghiêng đầu nhìn cô, bật cười: "Cậu là… cô gái biết dỗ dành người khác nhất mà tôi từng gặp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!